NHỮNG NHÂN DUYÊN TRONG ĐỜI
Bỗng vào một ngày mùa đông nào đó, trời bỗng nhiên trở lạnh. Một mình ta lặng người bên một ấm trà gừng còn nóng, bồi hồi gom góp những mảnh chuyện đã cũ.
Có phải tất cả mọi điều đến với ta đều bắt nguồn từ hai chữ nhân duyên? Bao nhiêu người từng thắc mắc câu hỏi này, rồi bỏ ngỏ ở đó?
Rồi ta chợt nhớ về những mối nhân duyên giữa ta với người. Có người đã từng rất thân giờ đã chẳng còn gặp gỡ, những mối thâm tình lâu năm giờ cũng cảm thấy thật bình thường. Nhiều khi, ta luôn một mực ôm khư khư trong mình những kỉ niệm đã qua, một hình bóng của người cũ, hay những khung cảnh hồi ức đẹp đẽ và nghĩ rằng sẽ không bao giờ thay đổi tình ý. Nhưng qua dòng chảy tháng năm, ta trải nghiệm thêm nhiều điều hay, quen thêm nhiều người mới, thước phim cũ cứ thế mờ dần đi, ngoảnh đầu nhìn lại rồi bỗng chợt hiểu rằng: “Thì ra, bản thân vốn không nặng tình như mình vẫn nghĩ”.

Thời gian như nước chảy xuôi giữa dòng, một cái chớp mắt của người đã qua một chục năm, rồi hai chục năm, ba bốn chục năm sau. Ở đời người, có bao nhiêu lần chớp mắt như thế? Với tôi, thời gian là vô hạn, chỉ có đời người là hữu hạn mà thôi. Trên con đường mang tên hành trình đó, ta trải qua vô số chuyện, gặp gỡ rồi kết giao với vô số người. Có nhiều lúc, ta giật mình chợt hỏi, vì lẽ nào mà người rời xa ta không lời từ biệt, hay ta xa người không cần một lí do? Rất nhiều lí do để liệt kê ra ở đây, nhưng cuối cùng vẫn chỉ gói gọn vỏn vẹn trong hai từ “hết duyên”.
Rồi bất chợt vào một ngày đẹp trời nào đó, ta chợt nhớ về vài mảnh chuyện cũ, rồi coi đó là một thước phim nhỏ đã xem qua, không còn nhớ lại. Nhàn nhã ngồi xuống ghế, lắng nghe tiếng chim hót trong trẻo sau vườn, tận hưởng trọn vẹn cái thú vui nhàn tản. Nhìn thấy đóa hoa nhài đang nở trước sân cửa, tiến đến hái lấy vài đóa, cho vào bình đựng trà đượm hương, nhâm nhi một chén trà hương hoa nhài thoang thoảng, mỉm cười nhìn lại những chặng đường đã đi qua. Mở một cuốn sách tản văn của tài nữ Bạch Lạc Mai, lật đến trang chưa đọc, chầm chậm đắm chìm vào từng dòng chữ, thư giãn trong âm hưởng bản nhạc của cuộc sống.
“Quá khứ có biết bao nhiêu chuyện không được như ý nguyện, cũng không cần hối hận nữa, không tiếc nuối, không vương vấn. Nếu như lại gặp được người yêu mến, thì cũng chẳng còn động lòng, càng không nảy sinh tình cảm, chỉ coi đó là cuộc gặp gỡ đẹp nhất thế gian, đi qua là xong. Hoa nở có mùa, hoa rụng có lúc, tôi chính là người đi qua rừng hoa, không một chiếc lá vương trên áo.”
(Người là cuộc tu hành đẹp nhất kiếp này của tôi - Bạch Lạc Mai)
Add new comment