NHỮNG TRÁI TIM CÔ ĐƠN NGÀY MƯA

Trích dẫn hay - Biên tập: Đan Đan - MC: Đại Mạch
S

Chủ đề: NHỮNG TRÁI TIM CÔ ĐƠN NGÀY MƯA

1. Mưa và Nỗi nhớ em (Hòn Đá Xấu Xí)

2. Và hôm nay mưa đã rơi sau bao ngày nắng hạ (Gấu Thảo)

3. Mưa rồi đây! Lòng cậu ổn không? (Hews)

4. Thành phố chiều mưa hôm ấy... (Phạm Thúy Loan)

Biên tập: Đan Đan

MC: Đại Mạch

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Đại Mạch

  

Mưa và Nỗi nhớ em (Hòn Đá Xấu Xí)

 

Mỗi ngày sau giờ tan làm đều cảm thấy lòng chông chênh đến lạ do phải cố gắng giấu đi cảm xúc thật của bản thân. Anh cứ nghĩ là mình đã quên được em, cùng với những kỉ niệm của ngày xưa ấy. Nhưng cơn mưa chiều nay vô tình gợi lên trong anh những nỗi nhớ vô hình, và làm lòng mình đau đớn đến tột cùng.

Điều đó làm anh phải tự hỏi:

"Tình yêu là gì mà lại có sức mạnh đến mức khó tả thế. Nó có thể đem đến cho con người ta khoảng thời gian đắm chìm trong hạnh phúc, và cũng có thể bóp nát trái tim ta để rồi hành hạ mình chết dần, chết mòn trong sự cô đơn và tuyệt vọng."

Em à! Anh không biết đến bao giờ tim mình mới thôi thổn thức, thôi nghĩ về em nữa? Anh đã phải trải qua quãng thời gian rất dài thật tồi tệ. Cả ngày anh chỉ biết nằm bẹp trong góc phòng với nỗi đau của riêng mình, rồi quên đi trái đất bên ngoài vẫn đang quay, quên đi việc mình phải tiếp tục sống. Đêm về, anh chỉ biết làm bạn với men cay để mong rằng nó có thể giúp anh quên đi bóng hình em. Em là cô gái mà anh yêu thương nhất. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ sống thế nào nếu một ngày không có em cạnh bên.

S
📷: Sưu tầm

Và quả thật anh đã gục ngã, đã đau đớn đến tột độ khi em ra đi. Nhưng cũng từ đó mà anh hiểu rằng mình cần phải mạnh mẽ hơn, anh biết rằng ta có duyên không phận nên tình ta cũng mau tan như làn sương mờ của buổi sớm. Đã khá lâu rồi, kể từ ngày đôi ta bước về hai hướng, anh đã không còn cảm giác yêu thương một ai nữa. Nhưng giờ đây, anh nhận ra có lẽ mình vẫn còn thương em nhiều lắm, nhưng do đã học được cách chôn giấu yêu thương vào tận đáy của trái tim mình. Thế nên, anh có thể bình thản hơn khi bạn bè vô tình nhắc nhớ về em. Anh cũng biết cười, và dành thời gian của mình cho công việc nhiều hơn để ngưng nhớ về em.

Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu nỗ lực của anh trong thời gian qua dường như đã bị cơn mưa chiều nay vô tình làm tan đi tất cả. Mưa rơi, dòng người hối hả đi trên phố, tìm về nơi mà có những người yêu thương đang chờ ở đâu đó. Còn anh chỉ biết ngồi lặng im, nhìn những hạt mưa rơi và cố gắng nuốt những giọt nước mắt mặn chát kia vào bên trong. Anh nhớ lắm những kỉ niệm của đôi ta với mưa. Biết em là cô bé thích được trò chuyện cùng người thương khi trời mưa, nên những lúc như thế cho dù có bận đến đâu anh cũng dành hàng giờ để ngồi nghe em kể về mưa.

Em đã kể cho anh nghe những câu chuyện hài hước. Chúng khiến anh không có đủ thời gian mà nghĩ đến những sự chênh vênh của cuộc đời, hoặc giúp anh quên đi những mỏi mệt của áp lực công việc. Hôm nay trời cũng đổ mưa, lòng anh thì nặng trĩu, nhưng còn em ở đâu sao anh chẳng thấy cạnh bên?

Lúc này, phút yếu lòng trong anh đã trỗi dậy, làm anh quên đi rằng mình đã mất em mãi mãi rồi. Giờ đây hai ta chỉ là ký ức, chẳng còn biết có cơ hội gặp lại nhau để trao nhau câu cười nữa. Thế nên, em hãy cho anh nhớ em một lần nữa thôi em nhé. Vì sau cơn mưa ắt sẽ có cầu vồng, và anh sẽ xếp tất cả mọi thứ về em vào một khoảng trong tim mà mạnh mẽ bước tiếp đoạn đường còn lại.

   Hòn Đá Xấu Xí

S
📷: Sưu tầm

............................

 

Và hôm nay mưa đã rơi sau bao ngày nắng hạ (Gấu Thảo)

 

Hôm nay trời mưa thì thành thử ra tâm trạng cũng theo những hạt mưa rơi xuống. Không vui, không buồn, một chút cảm xúc hỗn độn trộn vào với nhau. Một chút sâu lắng, một chút man mác, một chút xa xăm.

Hình như mình lại bắt đầu một mối quan hệ như thế, lại bắt đầu mộng mơ, lại buông chẳng được giữ chẳng xong. Thôi thì quyết định dù có hơi khó khăn nhưng không nên lặp lại những sai lầm không đáng có, không dám đối diện rằng bản thân đã si mê người ta, chỉ nên im lặng vì chỉ như thế trái tim thương tổn của mình mới không phải chịu thêm bất kỳ vết xước nào. Khâu đi vá lại thì vẫn là xước, có thể che đi nỗi đau nhưng dấu vết thì không thể phai mờ.

Sau những mối tình đổ vỡ trước đó, giờ ta xin rút lại thứ tình cảm không nói thành lời này, thân tàn ma dại rồi đành lui về cõi cô đơn, một mình ta nhìn ngắm những nỗi buồn thật đẹp. Ngôi nhà nhỏ, một hạnh phúc nhỏ, một gia đình nhỏ, hai trái tim cùng chung nhịp đập là những tưởng tượng trong căn phòng tối. Những điều đó ta mong cầu đâu gọi là quá viển vông, vậy mà sao chẳng có được ? Nghe chính bản thân mình lên tiếng mà sao thấy xót xa, chạnh lòng !

   Gấu Thảo

S
📷: Sưu tầm

-----------------

 

Mưa rồi đây! Lòng cậu ổn không?

 

Mưa rồi, cơn mưa ngày cuối hạ xối xả như muốn trút bỏ tất cả những muộn phiền.

- Sao cậu không vào phòng, đứng ngoài hiên thế kia rồi lại cảm cho xem.

- Tớ không sao. Tớ thích cái cảm giác những giọt nước li ti vương lên lá, thích ngắm bầu trời mưa. Từng giọt từng giọt rơi tí tách, âm điệu của ngày mưa làm lòng tớ thảnh thơi. Mưa buồn nhưng tớ thích.

- Không phải là mưa buồn đâu, mà vốn dĩ lòng cậu mang nhiều nỗi buồn mới cảm thấy cơn mưa có sức mạnh khiến con người buồn đến thế.

-...có lẽ vậy!

Chẳng phải cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh đấy sao, thế mà lòng cậu cứ mãi buồn chuyện cũ. Một chuyện tình dở dang làm lòng cậu vấn vương nỗi buồn bấy lâu nay. Làm một người lụy tình thật khổ. Nhiều lần nhìn cậu bần thần ngăm mưa tớ lại tự hỏi nỗi buồn đó của cậu thực sự lớn đến như thế nào mà khiến cậu chẳng thể vượt qua. Biến một người luôn lạc quan lại rơi vào trầm mặc đến vậy. Cậu đã từng khao khát và cuồng nhiệt với tình yêu, nhưng cũng chính tình yêu lại khiến cậu tổn thương như hiện tại. Có thể tớ không hiểu cậu quá nhiều nhưng tớ biết nỗi buồn sẽ gặm nhấm con người ta nhiều đến thế nào.

Có thể hôm nay cậu ngắm mưa, cảm thấy những hạt mưa đang "cổ vũ" nỗi buồn trong cậu. Nhưng ngày mai khi mưa tạnh mây quang, cậu sẽ lại rạng ngời như cậu của ngày trước.

Sẽ lại lạc quan,

yêu đời.

Và rồi sẽ lại yêu người.

   Hews

C
📷: Hồ Duy Đăng

-----------

 

Thành phố chiều mưa hôm ấy...

 

  Chiều hôm ấy, mây đen mù mịt kéo đến tôi đã thấy có đôi tình nhân ngọt ngào tay trong tay, người che ô tay nắm mãi chẳng rời. Ngọt ngào dưới mưa câu chuyện tình yêu thật đẹp. Tôi bước vội đi, vẫn còn suy nghĩ về cặp đôi tình nhân ấy, miệng cười vẩn vơ tình yêu ấy liệu tồn tại mãi không? Tôi biết là bản thân thật xấu xa khi luôn nghĩ chuyện chia tay, đau khổ bi lụy. Chưa từng yêu đương nồng thắm như người ta nên không biết thế nào ? Tình yêu dù đẹp cũng chỉ là phút giây ban đầu, mới yêu trao nhau lời hứa mật ngọt trên môi. Hết yêu sẽ sẵn sàng viện hàng trăm ngàn lý do để chia tay trong im lặng. Ai biết người ta nghĩ gì, chẳng thể biết trước câu chuyện này sẽ tiếp diễn đến đâu?

  Và ngay chiều hôm đó, tôi lại trông thấy họ, đôi tình nhân trong chiều mưa hôm trước. Khác là họ không còn bên nhau tay nắm tay đan đi với nhau nữa. Cô gái và chàng trai kia chia tay dưới cơn mưa rào, từng trận mưa như đang xót xa cho chuyện tình đẹp đẽ của họ. Những cơn mưa đã nói hộ tiếng lòng thay họ. Chuyện tình cảm không nên níu kéo, hết yêu thì là hết yêu chẳng thể làm sao được. Giờ đây thứ còn sót lại đó chính là lâu đài hồi ức xinh đẹp, bao cung bậc cảm xúc của cả hai người. Hãy xem nó là ký ức đẹp, lưu giữ nơi con tim chứ đừng đem nó ra tự hành hạ chính mình. Quá khứ đã qua không thể thay đổi, hiện tại phía trước và tương lai đón chào. Nếu lỡ mai ta gặp lại nhau, mong đừng tiếc một câu chào hay một nụ cười theo phép lịch sự nhất. Vì dù ra sao ta cũng đã từng đi với nhau đoạn đường rất xa, dẫu không đi trọn đời nhưng đã từng đồng hành bên nhau.

S
📷: Sưu tầm

  Chiều gió cuốn mây trôi hôm nay, tôi lại bắt gặp đôi tình nhân đan tay, cử chỉ thân mật. Lướt qua nhanh giữa phố xá đông người xa lạ. Và bất chợt như thói quen, tôi suy nghĩ câu chuyện của họ sẽ đi đến đâu. Cứ thế trôi qua, lướt qua nhau..... Thành phố tôi đã chứng kiến bao câu chuyện đẹp của những người yêu nhau, chứng kiến cảnh họ rời bỏ nhau trong đau đớn, tiếc nuối. Không biết liệu ở đâu đó có câu chuyện tình yêu nào nguyên vẹn từ đầu đến cuối hay không? Hơi khó nhỉ! Vốn dĩ trên đời mọi vật mọi việc đã không hoàn hảo thì làm gì có một tình yêu cũng hoàn hảo đúng không? Sự hoàn hảo khiến người ta lo sợ e ngại trong tình yêu. Hoàn hảo quá chắc gì ta thực sự đã dành cho nhau. Tôi mỉm cười nghĩ mông lung.

  Thành phố tôi ở đã đi qua bao mùa mưa nắng, đi qua những tháng năm cuộc đời. Và đi qua cả một vài câu chuyện hẹn hò thuở nào.

   Phạm Thúy Loan

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.