[Radio Dự Thi] ĐỪNG CÓ NHÌN TÔI NHƯ THẾ... ĐỔI THAY

Sáng tác: Cỏ - Thí sinh: Nguyễn Ngọc Lan Anh - SBD: 163
163

 

ĐỪNG CÓ NHÌN TÔI NHƯ THẾ!

Tôi sợ những chiếc gương và không bao giờ đặt trong nhà chiếc gương treo tường nào cả.

Trong chúng ta có ai đã từng ngồi trước gương chẳng phải để trang điểm, chẳng phải để ngắm nghía bộ váy mới mua. Mà là ngồi đấy và nhìn vào chính mình, vào đôi mắt và tâm hồn, sau đó tự hỏi: Kia là ai?

Người trong chiếc gương họ ngồi đó, nhẫn nhịn, không nóng vội, không có bất kì động thái nào, họ nhìn tôi đăm đăm, dường như chờ đợi tôi hành động trước. Tôi ghét cái sự bình tĩnh đó, trong tôi thì muôn vàng thứ suy nghĩ chạy ngổn ngang trong đầu khi đối diện với họ. Mà họ thì cứ cái thái độ trân trân ấy, tôi ghét đến bực tức.

Tôi là đứa nhỏ được cuộc đời dạy dỗ bằng những cách tàn nhẫn nhất. Những người bạn tôi họ được tự do trưởng thành trong sự bao bọc và che chở, còn tôi được dạy rằng nếu không loại bỏ người khác thì chính mình sẽ bị loại. Ấy là bài học đầu tiên tôi bước ra cuộc đời. Để rồi tôi chưa bao giờ biết chịu thua bất cứ một điều gì, cứ thất bại lại bắt đầu từ đầu cho đến khi thành công thì thôi. Tôi luôn khám phá bản thân bằng những thử thách do bản thân đặt ra và hầu như tôi đều vượt qua được dù có lần cũng sống dở chết dở. Tôi ghét sự thất bại và không cho phép bản thân từ bỏ.

Thế nhưng! Dù tôi có cố gắng đến đâu thì cái người trong gương kia vẫn bình thản, trân trân nhìn tôi như thế, như thách thức sức chịu đựng của tôi. Và tôi ghét người đó vô cùng. Đó là lý do tôi không bao giờ đặt gương trong nhà. Nếu có dùng thì sẽ là 1 chiếc gương bé tí trong hộp trang điểm, chỉ đủ để thấy cái mắt, cái môi là được.

Thật khó biết bao khi trả lời rằng ta là ai, ta là người như thế nào. Nếu để soi gương chính mình và đặt ra những câu như thế thì hoàn toàn không nhận được câu trả lời nào cả, ngoài việc tặng thêm cho mình những câu hỏi càng mang tính bí ẩn.

Và một sự thật nữa đó là: Tôi sợ một ngày nào đó tôi đang khóc và trông thấy cái đứa trong gương kia hắn đang cười...


https://m.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3959230410872920/

 

ĐỔI THAY...

Mọi người hay bảo họ khác tôi. Nhưng cái tôi thấy là tôi khác họ.

Phụ nữ hay đàn ông cũng đều là người thôi, cũng có trái tim biết thổn thức và những thứ cảm xúc lẫn lộn. Làm gì  có ai không được tạo thành từ da và thịt đâu chứ, cho nên cũng biết khóc khi đau,  biết cười khi hạnh phúc đều như nhau thôi.

Những người đã và đang lần lượt xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Không phân biệt già, trẻ, nam hay nữ. Họ ngồi bên tôi đây và những câu chuyện cứ miên man trải dài hầu như không có kết thúc. Có người mang cho tôi niềm vui, có người mang cho tôi sự thương cảm, có người lại mang đến nỗi đau đến xé lòng. Những câu chuyện khác nhau nhưng cái cách mà họ mang tới thì tương đối giống nhau. Cái cách vồ vập, đòi hỏi tôi phải thật hạnh phúc, hay òa khóc ngay vì quá sức trái tim chịu đựng để họ thõa mãn điều họ cần nơi tôi.

Như một thói quen tôi vẫn dõi theo họ, theo cảm xúc và ghi nhớ diễn biến câu chuyện ấy thật kĩ. Tôi vẫn cho họ thứ họ cần nơi tôi, bởi đơn giản tôi nghĩ điều đó với mình cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ là một cung bậc cảm xúc thôi nhưng cũng làm người khác mãn nguyện thì tiếc gì một chút trải lòng. Nhưng cũng bởi cái tính nhớ lâu, cho nên khi người ta có thứ họ cần rồi thì họ thay đổi mà tôi thì vẫn nhớ đôi khi thấy nhói lòng. Sự đổi thay của lòng người là thứ bạc nhất trên cuộc đời này. Có thể họ nhận biết được, có thể không. Nhưng điều khiến tôi đau lòng thật sự không phải là thứ mất đi hay có được. Mà là sự thay đổi của người đối diện một cách ngây thơ và vô tình.

Vẫn biết chẳng có gì là mãi mãi, ngay cả chính tôi cũng sẽ có những thay đổi. Thế nhưng! Vẫn đợi chờ và hy vọng trong hàng vạn con người, hàng vạn câu chuyện trên thế giới này vẫn sẽ có một điều dành cho riêng tôi. Thứ ấy sẽ đến bên một cách nhẹ nhàng, chậm rãi, như một điều đã định sẵn cho riêng mình. Không vồ vập, không nhanh, không chậm, không yêu cầu, không vị kỉ, không hy sinh, không quá tốt đẹp. Khi đến thế nào thì vẫn mãi thế ấy. Trường tồn một cách thật tâm.

Dẫu biết sẽ có những đổi thay nhưng tôi vẫn ước điều dành cho riêng tôi sẽ chẳng thay đổi.

Mây của trời! Hãy để gió cuốn đi...


https://m.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3634461770016454/

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.