[Radio Dự Thi] ĐỪNG SỢ, RỒI SẼ CÓ NGƯỜI ÔM LẤY EM

Sáng tác: Thy Mộc Lan - Thí Sinh: Vũ Phương Linh - SBD: 244
244

 

Nếu thế giới này thật sự đầy sắc hồng thì liệu em có tổn thương?

Giữa vũ trụ bao la này, chạy hết một vòng rồi đến một vòng. Áp lực cứ chồng chéo lên nhau, gánh lên đôi vai toàn những tổn thương và nặng trĩu.

Trái tim khô cằn đầy vết xước, từng hơi thở dần trở nên yếu ớt.

Em muốn được cảm thông, em muốn được yếu đuối, em muốn được chiều chuộng chứ không phải những ánh nhìn ngợi khen bởi vẻ ngoài mạnh mẽ.

Em bao trọn mình bằng một chiếc áo giáp sắt, đem con người và sự hèn mọn của mình nấp sâu vào trong. Em tỏ ra thật kiên cường, thật giỏi, thật hiểu chuyện nhưng liệu có mấy ai biết được thứ em luôn mong cầu là gì không?

 

Em muốn được bao dung, muốn được thoải mái là chính em, muốn tùy ý như một đứa trẻ. Khi thì vui vẻ cười đùa, khi thì òa khóc nức nở.

Em thèm muốn mọi thứ nhưng không ai chở che cho em, em lại sợ.

Em luôn khao khát một tình thương, một sự quan tâm dù là nhỏ nhoi nhất.

Nhưng không, thật tiếc cho em là nó chưa tồn tại.

Khi ánh ban mai bắt đầu xuất hiện, em thật sự muốn mình ngủ say. Ngủ say để quên đi những tiếng ồn ào đang xảy ra, những lời nói không hay đang đến gần. Em thật sự sợ, sợ cảm giác của một buổi sáng khi thức dậy, sợ những con người đang càng ngày bị tha hóa vì đồng tiền, sợ nơi gọi là nhà và chính em cũng sợ em như một căn bệnh đang trói buộc.

Em mang tổn thương về mình, em mang nặng lời tâm sự từ người tình, mang đầy nỗi lo từ một gia đình. Ở độ tuổi như em, người ta vẫn vô tư vô lo thì em đang gặm nhấm những nỗi đau từ vật chất cho đến tinh thần.

Người ta vừa tập đứng, em đã bắt đầu tập đi. Em buộc mình phải đi thật nhanh, thật nhanh về phía trước dù không một ai chờ đợi.

Nhưng em biết không? Cho dù thế nào đi chăng nữa, em vẫn có quyền được khóc. Khóc rồi lại tiếp tục đứng lên, tiếp tục xảy bước trên con đường về của chính mình.

Người đó chưa tồn tại không có nghĩa rằng sẽ không tồn tại. Thế giới có hơn 7 tỷ người, nhất định rồi sẽ có một người thương em như em mong ước.

Em thử nhìn xem, bầu trời to lớn như thế, chẳng lẽ lại không bao dung được nỗi buồn của em?

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.