[Radio Dự Thi] GIÁ NHƯ MÌNH GẶP NHAU VÀO MỘT THỜI ĐIỂM KHÁC
Ngày anh đến, em không nghĩ mình sẽ bắt đầu một mối tình. Ngày anh đi, em không nghĩ mình sẽ yêu thêm một ai khác. Sau những ngày trượt dài trong những nghĩ suy và mệt mỏi, em nghĩ mình đã bắt đầu sợ cái gọi là tình yêu. Hay nói đúng hơn là sợ bản thân sẽ phải thất vọng.
Anh là người mà em đã cố gắng vun đắp rất nhiều lòng tin, chỉ tiếc mình gặp nhau sai thời điểm. Giá như mình gặp nhau vào một thời điểm khác. Khi em đã quên anh ta và anh đã quên cô ấy, có lẽ câu chuyện của chúng mình đã chẳng trở thành tạm bợ. Nhưng trách làm sao được, khi người muốn bắt đầu mối quan hệ của chúng mình lại chính là em.
Nhiều lúc em tự nghĩ: "Nếu như hôm ấy anh quyết tâm không ở lại, có lẽ cho đến thời điểm hiện tại mình vẫn có thể đối diện với nhau với tư cách bạn thân. Và nếu chúng ta quyết định nắm lấy tay nhau chậm hơn một chút, khi cả hai đã biết rõ lòng mình muốn gì, có lẽ mọi chuyện cũng sẽ tốt hơn." Nhưng tất cả cũng chỉ là nếu như, mọi điều không thể quay trở về thời điểm xuất phát.
Những ngày bên anh, em đã thay đổi rất nhiều. Em sống với cảm xúc của chính mình nhiều hơn mà không cần phải gồng mình chịu đựng mọi thứ. Em bắt đầu học cách mở rộng lòng mình ra để kể cho anh nghe một ngày của mình trôi qua như thế nào. Em có thể để cho anh nhìn thấy những giọt nước mắt tuôn dài qua màn hình điện thoại vào những ngày em yếu đuối. Đó là điều mà trước nay em chưa từng làm với một ai cả.
Cả em và anh, chúng ta đã sống trong giấc mộng mà mình cùng nhau xây dựng. Nhưng tiếc thay, mộng vốn xa rời thực tế. Khoảng cách cả ngàn ki-lô-mét vốn chẳng thể thay thế bằng vài bước chân. Những icon trên điện thoại vốn không thể thay thế một người bằng da, bằng thịt. Và anh hay em, vốn không thể thay thế vị trí của một ai đó trong lòng mình. Chúng ta cố gắng khỏa lấp những nỗi cô đơn bằng những nỗi cô đơn khác, liệu chúng ta có ổn không?
Giá như chúng mình đi chậm một chút và bớt đậm sâu, thì vết thương trong nhau không nhiều như thế. Giá như chúng mình không vội vàng lao vào nhau như thiêu thân lao vào lửa đỏ, có lẽ vết thương chúng ta để lại trong nhau đã có phần nhẹ nhàng và dễ chịu hơn.
Em vẫn nhớ cái ngày anh bảo với em anh đã thấy mệt rồi. Em nhìn lại chính mình cũng đang mệt nhoài với những cố gắng trong vô nghĩa. Đó là ngày chúng mình kết thúc.
Nếu có ai hỏi em rằng anh có tốt không? Em sẽ mỉm cười và trả lời rất tốt. Chỉ là đôi khi những thứ tốt lại chẳng thuộc về mình.
Điều không là của mình, cố giữ chỉ đau lòng.
Người không là của mình, cố giữ cũng như không.
Add new comment