[Radio Dự Thi] KHI KHÔNG AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ MÌNH
“Trong cuộc đời có rất nhiều việc không muốn mà vẫn phải làm, đó chính là trách nhiệm. Ngược lại, có những việc muốn làm nhưng lại không thể làm, hoặc không kịp làm, đó gọi là số phận.”
Hôm nay đi dạy, mình bảo học sinh làm bài tập trong sách. Đó là một bài đọc khá dài, khoảng một trang giấy, là bài tập điền từ tiếng Anh. Học sinh vừa nhìn thấy đã nũng nịu bỏ bút xuống bàn, kêu con không muốn làm bài này đâu, con muốn học toán tư duy cơ. Mình cũng hiểu cảm giác của bạn ấy, làm bài đọc đến mình còn lười, huống hồ gì bạn ấy mới năm tuổi. Thấy nhiều chữ nên nản là chuyện thường tình.
Rồi mình cũng nhắc bạn ấy hai lần, bảo cứ làm đi cô sẽ giúp con hoàn thành, mình cũng tin chắc bạn ấy sẽ làm được. Nhưng không, bạn ấy nhất định không chịu cầm bút lên viết, nhất định đòi học toán tư duy. Dĩ nhiên, mình có thể để bài đó hôm sau làm rồi giúp bạn ấy học toán. Nhưng bạn ấy còn nhỏ, mình muốn bạn ấy phải hiểu rằng, có những thứ dù không muốn vẫn phải làm, đó gọi là trách nhiệm. Đôi khi không phải cứ thích là được. Hôm nay bạn ấy không làm thì ngày mai cũng sẽ phải làm.
Ngồi im lặng một lúc, thấy mình không lên tiếng hướng dẫn làm toán, bạn ấy liền mở lại sách tiếng Anh ra làm. Đúng như mình nghĩ, bạn ấy đọc đến đâu là làm được đến đấy, viết cũng nắn nót gọn gàng, làm xong thì vui vẻ nói đến giờ học toán rồi. Mình cũng vui vẻ giúp bạn ấy đến lúc về.
Hôm nay cô bé năm tuổi đã làm phần việc mà bạn ấy không muốn làm, đó là trách nhiệm. Có thể lúc đầu bạn ấy thấy mệt mỏi và áp lực, nhưng cũng chính những áp lực như thế giúp bạn ấy hiểu chuyện hơn, học tốt hơn.
Cô bé học sinh làm mình nghĩ nhiều hơn về hai chữ trách nhiệm. Vì “trách nhiệm”, mình phải từ bỏ một vài điều mình muốn làm để làm những việc mà mình phải làm. Vì “trách nhiệm”, mình bỏ nhiều thời gian, công sức và nhiệt huyết hơn bình thường. Thường thì mình vẫn luôn khuyến khích mọi người làm điều mình muốn, đừng ham công tiếc việc mà để ảnh hưởng đến sức khoẻ. Ấy thế mà dạo gần đây, mình ngủ muộn hơn, cũng chẳng còn thời gian đọc sách và viết lách thường xuyên nữa. Điển hình là tháng vừa rồi, mình đã phải dừng lại hai dự án cá nhân mà mình vẫn luôn theo đuổi. Chỉ để hoàn thành điều mà lương tâm bảo nhất định phải làm.
Bởi nếu ai cũng chỉ nghĩ cho riêng mình, bởi nếu ai cũng sợ sệt không dám nhận trách nhiệm, thì những điều đẹp đẽ rồi sẽ đi về đâu? Đùn đẩy trách nhiệm, kết quả chỉ là con số 0. Muốn thay đổi, chỉ có cách là nỗ lực đủ bằng con số 1 đứng đằng trước. Và 10 là một con số đẹp, tròn trĩnh, không phải biểu hiện cho sự toàn diện, mà là biểu hiện của sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Đừng sợ hãi, đừng lẩn trốn, đừng hống hách. Và trách nhiệm, kể cả khi không muốn, hãy cứ làm tròn vai. Bởi vì đó là nhân duyên, là cho đi, là nhận lại.
Add new comment