[Radio Dự Thi] KÍ ỨC VÀ NGÀY THƠ
Ngoài hiên nhà gió thổi khá mạnh làm rèm cửa bay phất phơ đưa luồng khí dịu mát vào căn phòng nhỏ. Mát quá. Tôi chợt nhớ những ngày mình còn là một thằng bé xíu xiu đang học cấp một.
Một chuyện đáng nhớ xảy ra trong giờ học năm lớp ba. Bọn tôi đang ngoan ngoãn ngồi học văn, thì thằng bạn phía sau lỡ thả bom. Tiếng thả to, rõ ràng mang nhiều kỉ niệm với tôi đến tận bây giờ. Khỏi phải nói, không một điều gì lúc đó có thể ngăn cản mấy khuôn miệng nhỏ xinh ngậm lại được. Cả nhóm ngồi cười khúc khích với nhau gây ồn ào trong lớp. Cô giáo tôi lúc đó đáng sợ lắm, cái thước trong tay cô luôn sẵn sàng giáng xuống mấy bàn tay nhỏ bé. Cô quát to và bắt bàn bên dưới tôi đứng lên trên bục giảng và nói ra lý do cười. Đứa bạn tôi thật thà méc: "Em thưa cô bạn D... thả bom ạ". Thế là một sự hỗn loạn bùng lên trong lớp. Cô tặng cho cả bàn vài phát gõ vào tay. Đau mà nhớ đời.
Nhưng hôm nay, với làn gió trong lành như thế này, tôi nhớ những ngày đi học đầy nắng và gió trời lồng lộng. Những ngày thu tháng tám hay ngày đầu mùa hạ, thời tiết đều dễ chịu, khô ráo và luôn phù hợp để bọn con nít bày trò chơi giữa giờ học. Có lẽ chẳng mấy đứa thích mưa cả, trừ việc được tắm mưa. Nhưng thường thì sau đó chúng sẽ bị đòn roi làm cho kinh sợ. Hồi đó, những ngày như thế này tôi thường trốn mẹ đi học thật sớm, dù nhà cách trường chưa đến năm trăm mét. Những cơn gió lướt qua đem theo hương lúa trổ đòng đòng thơm ngát. Những năm tháng đầu đời trong vắt, tinh nghịch như nắng và hồn nhiên như mây trời. Đó là lý do tại sao mà người ta thường muốn tìm mua một vé trên chuyến tàu tốc hành để trở về tuổi thơ, và chẳng mấy ai muốn đi nhanh để đến độ tuổi nào khác trong tương lai cả.
Trên bước đường đời, mệt quá thì mình dừng lại nghỉ ngơi, thả trôi suy nghĩ như trẻ nhỏ. Trẻ con hạnh phúc vì chúng chẳng quá bận tâm tới vấn đề gì. Chúng sống thật với cảm xúc của mình, buồn, vui, tức giận đều biểu hiện rõ ràng qua nét mặt và hành động. Người lớn thì khác, có vẻ họ thích chơi trò đoán tâm ý nhau nhiều hơn khi cố che giấu cảm xúc thật. Phần vì cảnh giác, không muốn làm tổn thương ai hay làm phiền người khác nên đành chọn cách giấu đi. Chúng ta càng xa sân ga thuở nhỏ vì chính tâm tưởng đã đánh mất phần trẻ con ngây thơ năm nào.
Add new comment