[Radio Dự Thi] PHỤ NỮ KHÔNG NÊN CHE GIẤU CẢM XÚC NHƯNG HÃY KHÓC VÌ CHUYỆN XỨNG ĐÁNG
Sẽ có đôi lúc trong đời chị em chúng mình muốn được rơi nước mắt, khóc bằng hết những ấm ức, những cảm xúc, suy tư giấu kín. Đó là lúc nhìn thấy mắt mẹ ngấn lệ, đầy lo âu khi lần đầu ta rời khỏi nhà để đi đến vùng đất xa lạ; đó là lúc ta vui mừng vì nhận được thành công đầu tiên, đó là khi nhìn con lần đầu đến lớp, lần đầu làm sai; đó là khi ta nhận ra mình vừa mất một điều gì đó hay đánh mất một người thân yêu quan trọng nhất trong đời… Có muôn vạn lần chúng ta muốn khóc vì bản tính của phụ nữ là nhạy cảm và giàu cảm xúc, hay có đôi lúc yếu lòng, chỉ muốn thỏa hiệp 1 lần để được khóc.
Nhưng chẳng hiểu vì điều gì, qua từng năm từng tháng, khi đối mặt với nhiều điều hơn, phụ nữ chọn cách im lặng và gắng gượng để đi qua những chuyện buồn. Vì cuộc sống bộn bề, ta không cho phép mình được khóc, được yếu đuối vì điều đó khiến ta trông thật thảm hại, thật đáng thương. Hoặc chẳng có lấy nổi 1 chút ít thời gian của riêng mình để được chia sẻ, được nói ra và được khóc. Phụ nữ là thế, sống cho người, sống cho những điều cao cả khác mà quên mất bản thân mình không thể mãi cất giấu nỗi buồn để rồi trở thành quả bom, nổ chậm.
Có người đã từng nói với tôi rằng: “Khi phụ nữ không còn khóc được nữa, đó cũng là lúc những cảm xúc trong họ thật sự đã chết lặng.” Thật vậy! Tôi còn nhớ mình đã chứng kiến cảnh đau lòng đến mức không thể kiềm được cảm xúc nhưng với bạn của tôi - người chứng kiến bố mình qua đời ngay bên cạnh mình mãi mãi chết lặng ở khoảnh khắc đó. Bạn không khóc, cũng chẳng để lại bất kỳ cảm xúc nào, cứ thế mạnh mẽ gắng gượng từng ngày lo hậu sự cho bố. Đến tận sau này, mọi người vẫn chưa một lần thấy bạn khóc, người tinh tế sẽ biết bạn đau đến mức không thể khóc nổi, người không biết lại cho rằng bạn vô tâm, bất hiếu.
Sau này cũng vậy, bạn chưa một lần quên ngày mất của bố, cũng chưa từng rời bỏ những ký ức về bố. Đến mức, những ngày sau này bạn chưa từng sống vui và cũng chẳng còn nhiều ý niệm lạc quan để tiếp tục sống hết mình.
Phụ nữ vốn có đặc quyền là được yếu đuối, vậy nên khi còn buồn được, khóc được hãy cứ buồn và khóc bằng hết, rồi ta sẽ lại mạnh mẽ, bình tĩnh đi tiếp những ngày sau đó. Đừng để những nỗi buồn trở thành liều thuốc độc sẽ từ từ giết chết tâm hồn ta, trong khi cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp.
Tuy nhiên nói đi cũng phải có nói lại, phụ nữ nếu có khóc, hãy chỉ khóc vì thương chính bản thân mình, đừng khóc vì những điều, những người không xứng đáng. Một người chị đã từng nói với tôi: “Cười chúng ta có thể cố được vì đó là hoạt động của cơ, nhưng nước mắt là điều chúng ta không kiềm chế được vì nó xuất phát từ cảm xúc, điều đó cũng có nghĩa cảm xúc đã lên đến mức rất cao, mình mới rơi được nước mắt.”
Nước mắt rất đáng giá nên không thể phung phí vì một người đàn ông bội bạc, xem tình yêu của chúng ta như trò chơi không hơn không kém, hay vì một ai đó tồi tệ, đối xử không tốt hay tạo nên lỗi lầm với chúng ta; càng không thể khóc vì những lời người khác nói trừ khi động chạm đến bố mẹ, những người thân yêu. Những người như thế, những điều như thế không đáng để chúng ta rơi nước mắt bởi những người thật lòng yêu thương ta sẽ thấy xót khi nhìn ta khóc nhưng người trong lòng đã không coi trọng ta nữa, dù có khóc thành sông, thành suối người ta cũng chẳng biết và chẳng mảy may bận lòng.
Nếu hôm nay bạn muốn khóc, hãy cứ khóc! Nhưng khóc một lúc rồi thôi, ngày mai vẫn phải thật xinh đẹp và sống tốt hơn hôm nay.
Add new comment