[RADIO TRUYỆN NGẮN #102] MÙI DẦU XANH (Phần 2)
📻 Truyện ngắn: MÙI DẦU XANH (Phần 2)
🖊Sáng tác: Trí Nghiên
🎙Giọng đọc: Chương Dương
🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt - The Wonder Of Love
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Từ ngày mẹ nó mất, à không, ngay cả khi mẹ nó còn sống nó cũng làm gì được bát cơm nào như thế.
Rồi Tửng chợt nhớ đến khúc bánh mì ỉu mà mẹ xin cho nó, thằng Tửng nhớ mẹ, lại cảm động với chén cơm bà Sáu vừa đưa cho, tự dưng thấy khóe mắt hơi cay.
Thằng nhỏ vẫn luôn nghĩ nó chỉ có thể sống nhờ vào đống thức ăn thừa mà người ta cho, cuộc đời nó có lẽ chỉ đến thế, đói và lạnh là vòng tuần hoàn được lặp đi lặp lại từng ngày.

Từ hôm ấy, nó ở với ông bà, nó được mặc quần áo sạch sẽ, được ăn những bữa cơm gia đình đơn giản mà ấm cúng, tiếng dế kêu sau hè cũng trở nên ngân vang như khúc nhạc đồng quê chứ không còn là tiếng kêu động vật như nó vẫn thường nghĩ. Buổi sáng nó sẽ cùng bà Sáu đi chợ nấu ăn, hoặc sẽ cùng ông Sáu ra tạp hóa bà Tám uống trà. Hình như, nó đã có một mái nhà, có một gia đình, có thêm một người mẹ nữa.
Vậy mà, bà Sáu ra đi nhẹ nhàng vào một đêm nọ, nó mồ côi lần nữa, mùi dầu gió vẫn còn thoang thoảng quanh đây nhưng nó không còn cảm thấy ấm áp như những ngày trước. Gương mặt hiền từ bới một chén đưa cho nó ăn cũng chỉ còn là ký ức.

Đám con của bà lại về làm cho bà cái đám lớn. Trên nóc tủ thờ, bà cười mãn nguyện khi thấy bảy tám đứa đội tang trắng, khóc than đủ điều cho người mẹ mà mình chưa một ngày có thể chăm sóc. Nó cũng khóc cho bà nhưng rồi khóc thêm cho mẹ. Mẹ thằng nhỏ không có lấy một bức ảnh khi mất, nên gương mặt mẹ ra sao Từng dường như cũng quên rồi. Ông Sáu thì ngồi co ro trên bộ ngựa, không nói năng gì, tưởng như ông vừa mất đi cái gì đó quan trọng lắm. Vậy mà, sau đám tang của bà họ lại đi, chứ không hề có ý nghĩ sẽ chăm sóc ông Sáu, để bù đắp lại những năm tháng sống vô tâm khi trước.
…
Tính ra cái mùi dầu gió xanh ấm áp của bà cũng đã bay đi đâu độ ba vụ lúa Đông Xuân. Từ độ ấy ngoài dịp tết ra thì bầy con của ông Sáu lại có thêm một ngày nữa để về quê thăm cha của họ - giỗ bà Sáu.
Trừ ngày bà mất, bầy con bà Sáu đứa nào cũng khóc vì sự ra đi của bà. Thì nay, mỗi lần về là một lần tụ họp đông vui.
Mấy đứa con cười nói rôm rả, mua vài két bia làm lai rai với chòm xóm, còn thuê thêm loa kẹo kéo về hát cho vui nhà vui cửa không khác gì cái tiệc tân gia.
Trong đám giỗ của bà lần này, thằng Hai con bà Sáu không về, nhưng cũng không sao, mấy đứa còn lại chung vui bật nhạc xập xình, chắc chúng nó cũng đã quên ngày này mấy năm về trước tụi nó đã khóc ra sao, tiếc hồi mẹ mình còn sống không ở cạnh bên chăm lo đầy đủ, chỉ tiếc thế rồi thôi, khóc vậy đó rồi quên chứ ông Sáu ở thui thủi một mình mấy năm nay có đứa nào có ý định về để chăm sóc ông, đứa thì lấy lý do công việc, đứa thì theo chồng xa… Trong cái đám giỗ liệu còn ai nhớ đến bà Sáu ngoại trừ thằng Tửng và ông Sáu bị lẫn.
Tới trưa khi mấy mâm cỗ được dọn lên tươm tất, cả nhà mới tá hỏa nhận ra ông Sáu đâu? Ông không nhớ đường về nhà vậy thì đi đâu được? Thằng Tửng không nói gì chỉ đưa cái nhìn bâng quơ ra ngoài đồng, nó biết ông Sáu ở đâu.
Dạo gần đây nó lại nghe thấy mùi dầu gió về. Nó nhớ bà Sáu nên tưởng thế. Thằng nhỏ mặc kệ người trong nha đang cuống cuồng lên vì lên ông sáu mất tích, Tửng lặng lẽ ra đồng.

Thời ông bà quý từ cái radio rè rè chẳng rõ tiếng, tới chiếc vô tuyến trắng đen chiếu phim câm, vậy nhưng kí ức của ông vẫn sống động từng câu từng gam màu tươi mới đan xen vào nhau. Còn ký ức của một vài người lại chỉ là một mớ hỗn độn chắp vá, vội vàng quá nên đâu có cái gì lưu lại được. Họ quên nỗi đau mất bà, quên luôn từ sáng đến giờ ông Sáu không hiện diện trong căn nhà này.
Thằng Tửng ra mộ bà tìm ông, hai ông cháu kể nhau nghe về bát cơm chan canh của bà ngày còn sống dưới ngọn gió ban trưa, nghe sống động, mà quên cả ánh chiều tà đã về. Cho đến khi ông Sáu nói:
“Về ăn cơm, để bà mày đợi.”
Chợt nó lại nghe mùi dầu gió của bà trên ngực áo.
Add new comment