[RADIO TRUYỆN NGẮN #103] MÙA NẮNG VỀ TRÊN NHỮNG TÁN CÂY (Phần 1)
📻 Truyện ngắn: MÙA NẮNG VỀ TRÊN NHỮNG TÁN CÂY (Phần 1)
🖊Sáng tác: Thu An
🎙Giọng đọc: Thu Thảo
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Ngọc lủi thủi dắt xe về căn phòng trọ cuối dãy, bóng đổ dài dưới ánh đèn đường leo lét, tiếng bản lề kẽo kẹt từ cánh cửa nghe lạnh lùng. Dắt xe vào phòng cất, thay bộ đồ rồi ra chốt cửa xong cô nằm ngay lên cái ghế bố. Mười mấy năm ở Sài Gòn, Ngọc nếm trải đủ thứ cảm giác nhưng chưa bao giờ lại cảm thấy như lúc này. Trống rỗng và chông chênh.
Ngọc muốn chuyển đến ở một căn hộ chung cư rộng hơn, thoải mái và yên tĩnh hơn như những bạn bè đồng trang lứa. Nhưng hết lần này tới lần khác, kế hoạch bị dời lại, vì những khoản tiền Ngọc kiếm được đã gửi về quê. Đồng lương văn phòng của cô chỉ đủ sống và dư ra một ít phụ gia đình. Bố mẹ già đau yếu, mấy đứa em còn ăn học, gánh nặng cứ thế trĩu lên vai cô, chưa bao giờ Ngọc dám nghĩ cho riêng mình. Dãy trọ nhiều người đến rồi đi nhưng Ngọc vẫn gắn bó từ ngày còn ở chung với mấy cô bạn thời sinh viên tới tận bây giờ, khi tuổi đã lên hàng ba. Ai hỏi sao ở mãi một chỗ Ngọc chỉ cười bảo quen rồi, thoải mái nên không muốn đi đâu nhưng kỳ thực Ngọc chẳng có lựa chọn nào khác.

“Đêm nay thời gian đứng yên lắng đọng, cho đôi tình nhân đắm trong giấc mộng”, giọng ca phát qua loa rè của anh trai nào đó ở xóm bên vọng lại, nghe hơi men nhão nhoẹt. Ngọc bất giác nhớ đến Vũ, bài hát mỗi lần đi hát karaoke hai đứa hay hát chung. Dĩ vãng ngọt ngào đến đâu cũng chẳng thể quay lại. Ngọc khẽ thở dài rồi bật tivi cho át tiếng ồn và cũng để chìm vào giấc ngủ dễ hơn. Ngọc bấm điều khiển tivi liên tục và rồi dừng lại ở một kênh có chương trình “Bạn muốn hẹn hò”. Ở công ty, mọi người hay bàn tán về mấy cặp đôi tham dự chương trình này. Cũng không ít lần chị sếp cùng mấy đứa em chung phòng đòi đăng ký cho Ngọc tham gia vì thấy Ngọc mãi chẳng yêu ai. “Ôi dào, ba mươi chưa phải là tết, lấy chồng sớm làm gì cho khổ mà mọi người cứ hối em”, Ngọc trả lời khi mọi người chọc ghẹo chuyện chồng con.
Phải chi không có gánh nặng gia đình, phải chi ngày đó Ngọc dũng cảm nói ra tình cảm của mình, biết đâu đấy, giờ cô cũng như đám bạn cùng trang lứa, có những đứa trẻ con thơm mùi sữa mà hít hà, cuối tuần dạo phố với chồng con. Những ý nghĩ mơ hồ thoáng qua, Ngọc thiếp đi sau một ngày mệt rã rời.

“Ngọc ơi! Nhìn những chùm bông bé xíu xem như ngàn mặt trời bé nhỏ nhỉ, đẹp thật!”
“Ừ, lấp lánh quá, Ngọc chưa từng thấy loài hoa nào đẹp đến vậy!”
“Hoa muồng vàng đấy! Ngọc đứng lại chỗ này mà ngắm.”
Nói rồi tay Vũ đan lấy tay Ngọc dịu dàng ấm áp, nắng vàng rực rỡ xuyên qua những tán cây, Ngọc nghe lòng mình chìm trong hạnh phúc.
…
“Choang!” Ngọc bừng tỉnh dậy, cái bình gốm đặt trên góc bàn cạnh cửa sổ vỡ toang. Hè năm ngoái, trong chuyến du lịch đến Ninh Thuận cùng công ty, cô ghé thăm làng Gốm và làm chiếc mình này mang về kỷ niệm. Ngọc nhanh như chớp với tay bật công tắc đèn xem chuyện gì. Thì ra là con mèo. Nó hoảng hốt phóng vèo ra khỏi cửa sổ. Lúc tối về mệt quá nên cô quên đóng cửa sổ, lũ mèo hoang ở ngoài vừa xảy ra hỗn chiến nên chú mèo kia lạc vào đây. Ngọc cặm cụi dọn mớ bể nát của cái bình gốm, chợt nghĩ phải chăng vì nghỉ việc mà cái bình cũng vỡ tan trùng hợp?

Chiều nay, cô nhận được tin công ty phải giải thể. Năm năm gắn bó cùng công ty, Ngọc chưa bao giờ nghĩ lại chia tay trong hoàn cảnh này. Suy thoái kinh tế ảnh hưởng nghiêm trọng tới công việc làm ăn của công ty. Những đơn hàng thưa dần rồi mất hẳn, công nhân lần lượt nghỉ việc. Mặc dù đã rất cố gắng nhưng cũng đến ngày giám đốc thông báo công ty phải đóng cửa. Ngọc vừa buồn vì phải xa những người đồng nghiệp mà cô coi như chính người thân, rời xa nơi mà cô coi như ngôi nhà thứ hai của mình. Ngọc đọc tin tức thấy tình hình các doanh nghiệp đều đang khó khăn, cắt giảm nhân sự. Cô thấy chặng đường phía trước mịt mờ, thất nghiệp giữa lúc này chẳng phải ông trời đang thử thách cô sao? Đêm ấy Ngọc thao thức mãi chẳng vào giấc ngủ.

Sếp bảo công ty sẽ hỗ trợ mọi người hai tháng lương, đó là tất cả những gì ông có thể cố gắng. Nhìn số tiền ít ỏi trong tài khoản và danh sách dài dằng dặc những khoản chi trong tháng Ngọc bỗng rùng mình. Sống tằn tiện lắm Ngọc mới có tiền gửi về phụ giúp gia đình, giờ thất nghiệp Ngọc chưa biết phải làm thế nào. Mười mấy năm từ lúc ra trường, ngoài những chuyến du lịch cùng công ty Ngọc chưa bao giờ dám bỏ tiền đi đâu chơi một mình. Đi làm, đi làm và đi làm. Điệp khúc ấy lặp lại như một cái gông đeo trên cổ cô. Đến chuyện nghĩ cho hạnh phúc riêng của mình cô cũng chẳng dám.
Thực ra Ngọc nghĩ mình cũng đã từng yêu. Ngày còn là sinh viên năm ba, trong những lần đi tình nguyện cô quen Vũ, một người bạn chung khóa học. Vũ là dân tỉnh ra phố học như cô. Có lẽ vì vậy mà cả hai đồng cảm với nhau về nhiều mặt. Dáng người Vũ cao cao và có vẻ gì đó rất lãng tử. Vẻ ngoài ấy khiến Ngọc ấn tượng mãi, có lẽ cả đời cô cũng không thể quên.
HẾT PHẦN 1
Add new comment