[RADIO TRUYỆN NGẮN #104] MÙA NẮNG VỀ TRÊN NHỮNG TÁN CÂY (Phần 2)
📻 Truyện ngắn: MÙA NẮNG VỀ TRÊN NHỮNG TÁN CÂY (Phần 2)
🖊Sáng tác: Thu An
🎙Giọng đọc: Thu Thảo
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Nhớ những ngày tháng tư Sài Gòn nóng như đổ lửa Vũ đạp xe chở Ngọc lên thư viện học bài. Bao nhiêu ước mơ hoài bão của hai đứa gửi vào những trang sách. Buổi chiều tàn, Vũ hay chở cô ra những con đường ngoại ô hóng gió. Ngọc không nhớ rõ là đường nào, chỉ nhớ rằng những bông hoa muồng vàng dịu dàng ngập trong nắng.
Nhớ những buổi tối đi dạy kèm Vũ chờ Ngọc tan lớp đi ăn kem dạo phố. Đường Sài Gòn ken đặc xe, những tòa nhà cao ốc lấp lánh xa hoa Ngọc ngồi sau lưng Vũ ngắm hoài không chán. Cảm giác ngồi sau lưng Vũ lúc nào cũng bình yên đến lạ.

Nhớ lần chia tay hôm làm lễ ra trường, Vũ bảo phải về quê công tác, Ngọc ở lại Sài Gòn cố gắng làm việc tốt, cả hai phấn đấu cho công việc ổn định. Có duyên ắt gặp lại.Câu nói nhẹ như bông. Chẳng ai ngỏ lời, chẳng ai hẹn ước nhưng chừng ấy năm Ngọc không quen ai.
Chừng ấy năm, số lần gặp lại nhau vỏn vẹn được hai lần. Một lần, Vũ đưa ba khám bệnh và một lần đưa em xuống học ở Sài Gòn. Nghe Vũ nói sau này ba mẹ xuống khám có em Vũ lo rồi nên Vũ ở quê. Vì một mối quan hệ không rõ ràng nên Ngọc cũng không muốn lún sâu. Cập nhật cuộc sống của nhau trên mạng xã hội và thỉnh thoảng nhắn tin thế là đủ với Ngọc. Có lần Vũ đùa nhắn tin địa chỉ nhà cho Ngọc, bảo giả bộ tới thăm Vũ chứ để Vũ bị mấy cô đồng bào bắt rể. Ngọc im lặng gửi mấy “icon” mặt cười như mếu. Yêu gần còn chưa chắc ổn không mà yêu xa, nghĩ vậy nên dù có tình cảm nhưng Ngọc vẫn lặng im.

…
“Em định làm gì sau khi nghỉ việc? Tìm công việc mới hay về quê một thời gian?”
“Em cũng không biết nữa chị ạ, em cảm thấy chông chênh quá”!
“Hay là đi du lịch một chuyến? Đi không, đi Gia Lai với chị, chị cũng định đi chơi xả stress xong về tính tiếp.”
“Chị bỏ chồng con ở nhà đi một mình á?”
“Một mình đâu, đi với em còn gì?”
“Chị lên lịch đặt phòng nhá, nghỉ xong là đi luôn, tranh thủ không hết tiền đấy, haha”.
Nói rồi chị sếp lên tìm phòng, lên lịch ăn chơi. Hỏi sao đi tận Gia Lai thì chị bảo mấy tỉnh Tây Nguyên kia chị đi hết rồi nên muốn đi cho biết. Ngọc định nhắn cho Vũ nhưng dạo gần đây thấy Vũ ít cập nhật thông tin, lại ngại nên định bụng khi nào lên tới nơi sẽ nhắn.
Gia Lai đón cô bằng buổi sáng mát lành, nắng vàng đổ bóng trên những ngọn núi chập trùng. Sau một giấc ngủ dài trên xe, Ngọc bước xuống hít hà mùi không khí tươi mát của núi rừng. Mở điện thoại kiểm tra lại địa chỉ “homestay Osaka” rồi Ngọc thủng thẳng dạo bước tìm xe ôm. Đã lên lịch ăn chơi 3 ngày nhưng sát ngày đi thì chị sếp nhắn bảo thằng con ăn trúng gì mà sốt, nôn ói cả đêm lả đi, chị đi không đành. Chị bảo thôi lỡ đặt phòng thì cứ đi, chứ không phí, coi như trải nghiệm du lịch một mình. Ngọc đắn đo rồi xách vali lên đi.

“Ủa Ngọc? Phải Minh Ngọc không? Sao Ngọc lại biết Vũ ở đây mà tìm? Định tạo bất ngờ cho Vũ hả.”
Giọng nói quen thuộc cất lên từ phía chàng trai đang cắt tỉa cành cây bên cạnh gốc hoa muồng vàng rực làm Ngọc giật mình.
“Ngọc đang tìm homestay Osaka, thấy cây muồng vàng đẹp quá định chụp ảnh. Vũ làm gì ở đây?”
“Haha, làm gì á? Làm bồi bàn, làm bếp, làm osin ở đây chứ làm gì!”
“Là sao? Không phải đợt trước Vũ bảo công tác trong ủy ban cơ mà, sao giờ lại ra đây?”
“À Vũ nghỉ hai năm rồi, đi làm mười năm đấu đá đủ kiểu mệt quá, Vũ thấy mình không hợp nên xin bố mẹ mảnh rẫy này, lấy tiền tiết kiệm làm “homestay”. Osaka này là của Vũ đấy. Ban đầu ông bà giận lắm, bảo nghĩ kỹ đi, ra rồi khó mà vô lại, bao nhiêu người mong ổn định không được còn mình thì thích lông bông.”
“Vũ mở hẳn “homestay” làm ông chủ mà im lặng thế chứ!”
“Vũ có chạy quảng cáo đó chứ, mà chủ yếu mấy trang nước ngoài với cho mấy bạn bên tour du lịch, trên mạng xã hội nhiều người quen nên Vũ không thích cập nhật gì, hihi. Mà cơn gió nào đưa Ngọc lên đây? Ngọc đi với ai mà tha thẩn một mình thế này?”
“Ngọc đi một mình.”
“Thật á, lên thăm Vũ à?”
Vũ nháy mắt cười lém lỉnh. Vẫn nụ cười ấy làm tim Ngọc ngẩn ngơ hơn mười năm trước. Vẫn ánh mắt dịu dàng nhìn Ngọc như ngày xưa. Thời gian ghi dấu lên gương mặt Vũ những nếp nhăn nhưng nét lãng tử vẫn không thay đổi. Ngọc không ngờ gặp Vũ trong hoàn cảnh như thế này nên cũng chẳng chuẩn bị gì, bối rối và bất ngờ. Ngọc định lên tới nơi sẽ nhắn Vũ hẹn đi uống cà phê, không ngờ, Vũ lại là chủ của “homestay” Ngọc ở.

Suốt mấy ngày ở Gia Lai, Vũ chở Ngọc đi thăm khắp các địa danh nổi tiếng, chụp đủ các kiểu ảnh cho Ngọc. Đêm cuối trước khi cô về lại phố Vũ làm tiệc BBQ uống chút rượu vang rồi hai người ngồi tâm sự. Vũ bảo trước đây không tự tin ngỏ lời vì sợ không lo cho Ngọc chu đáo được, nhưng giờ Vũ đã thấy đủ khả năng và mạnh dạn đề nghị Ngọc về Gia Lai với anh. Ngọc đã gạt bỏ hạnh phúc của mình lâu quá rồi, đã đến lúc cô muốn một lần được sống cho chính mình. Ngọc bối rối hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Đêm ấy, trong giấc mơ, Ngọc thấy những nhánh hoa rực rỡ, nắng vàng lấp lánh trên những tán cây muồng vàng. Vũ ở đó với nụ cười ấm áp, bình yên.
HẾT
Add new comment