[RADIO TRUYỆN NGẮN #107] NẮNG CỦA TRỜI

Sáng tác: Thanh Ly - Giọng đọc: Sương Võ - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: HỒNG NHẬT - ANH THƯ

 📻 Truyện ngắn: NẮNG CỦA TRỜI [Phần 1]

🖊Sáng tác: Thanh Ly

🎙Giọng đọc: Sương Võ

🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt - The Wonder Of Love:

📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

 

“Khi nào đá nổi lông chìm

Đồng khô hồ cạn con tìm thấy cha…”

 

Có giọng ai từ trên gò dội xuống làm con gà trống giật mình tao tác gáy lên. Nắng im ru, gió ngủ quên giữa trời. Trưa nghe tiếng hò kéo dài như giăng tơ nhện, Ngộ giật mình bật khỏi cơn mê chập chờn, thò tay qua chiếu lật con My dậy tránh bóng nắng.

 

Bên phải Ngộ, khoảnh nắng hắt qua cửa sổ nằm sải lai hết nửa căn phòng. Đứa con gái lớn gầy gò, khoanh nằm vỏn vẹn một góc tư của ô vuông nắng. Ngộ nằm ngoài cùng góc vuông đối diện, thi thoảng lại trở mình đẩy tay con khỏi ánh mặt trời. Sờ xong con gái, Ngộ trở tay với vào góc tường đưa võng cho thằng con trai. Hai đầu dây chão đã xù lông rột rẹt cạ vỡ một rãnh tròn trên góc tường xi măng. Làn gió từ cánh võng đung đưa nhè nhẹ phả xuống da mặt mang theo hơi nước mơ hồ. Thau nước giếng đặt dưới chân võng mà trưa nay Ngộ cố tình đổ đầy giờ đã lưng lửng, hơi nước bốc lên âm ấm như đun bị quạt điện ở ngay bên cạnh rung lên lạch xạch đẩy thành mấy luồng hơi nhát gừng khô khan. Chớp mắt, vậy mà đã qua tháng năm rồi.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Ngộ và chồng đã chờ đợi quá lâu rồi. Lâu đến nỗi Ngộ đã quên mất luôn cảm giác mát lạnh của nước sông vuốt ve trên da thịt sảng khoái thế nào. Quên luôn những chiều giục chồng ra kênh đẩy vòi nước tưới vườn cho bí bầu ra trái. Nước tuôn lên theo lực đẩy của máy bơm sáng láng như một dải pha lê, lóng la lóng lánh. Dưới màn nước, hai đứa nhỏ nhà Ngộ đùa giỡn tíu tít như hai con chim sẻ. Thế mà, Ngộ lại quên. Đã gần hai tháng nay, Ngộ và chồng không còn nhớ mình ở xứ sông hồ. Cứ phải chở từng can nước về rửa chén gội đầu và tắm giặt, ăn uống, đã khiến Ngộ thấy sức mình hao kiệt dần. Hoặc có lẽ nắng nóng thiêu đốt lâu quá làm sinh lực con người cũng bốc hơi theo nắng. Những buổi trưa thế này Ngộ không ra nhìn sông nữa, chỉ nằm vật vờ trốn nóng trong nhà.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Từ khi nào, Ngộ cố ngẫm nghĩ, có khi là từ đầu tháng ba. Có khi sớm hơn. Mùa hạn đến sớm quá chẳng đo đếm nổi. Cái mùa mà đứng nhìn ra sông chỉ thấy mặt trời trên cao, mặt trời dưới thấp, không thấy nước. Ở giữa tường rào nhà Ngộ và sông là một quãng đồng lúa cháy khát khô, vàng chái. Bùn dưới mương khô quắt lại, vỡ ra từng miếng từng miếng như miểng lu. Giữa đồng, kênh nằm vùi lấp trong cỏ úa, nối liền với kênh lớn, kênh lớn nối ra sông. Sông giờ mặn đắng, nước đã bị chặn dòng. Những chỗ từng chứa nước giờ chỉ còn những rãnh đất cong veo, khổng lồ chặt ngang chặt dọc suốt một miền bằng phẳng, như trăm ngàn sẹo lõm, gồ ghề mưng mủ. Ngộ siết cánh tay mình, đau đớn, những ngón tay đâm vào da, cũng tạo thành rãnh, mồ hôi đọng lại trong khe thịt, cay rát. Ở giữa miền sông nước mà thiếu nước, trời đất gì mà lạ kỳ.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Ấy là Ngộ còn bình tĩnh lắm. Ngộ có quán nước dọc đường lộ, cả ngày lai rai bán dừa nước, dừa xiêm cho khách đường xa. Nắng nóng thế này, người dừng lại hoặc đông lắm, những khi nắng sáng còn chưa quá bức bối, hoặc vắng thinh giữa trưa tròn bóng mặt trời. Tuy nhiên tất cả các khách hàng của chị đều có một điểm chung, họ sốt ruột. Giống như chồng Ngộ, tựa hồ một loài cây mọc bên bờ nước, người ta nhấp nhổm vì quờ đâu cũng thấy khô khốc bơ vơ. Người ta nôn nao đi tìm nước, nôn nao cầu mưa, nôn nao tìm công ăn việc làm để bớt trông chờ vào những đồng khô vườn cháy và cây trái đã rụng sạch lá vì thiếu nước tưới. Dưới mặt trời rạng rỡ những bóng người lẻ tẻ đi ra đi vào, lấy khăn lau mặt, kéo nón che đầu. Thỉnh thoảng lại có những người đàn bà chở theo một mớ can rỗng trắng tinh, đôi khi bán can, đôi khi buôn nước. Mà lúc nào chồng can cũng nhiều quá khổ, giống như mang theo đặng yên lòng hơn là để bán. Biết đâu ông trời thấy thương, ông cho nước. Cũng có thể, để tiện khi phát hiện bất kỳ một giếng nước nào còn nước họ sẽ vục xuống ngay được một vài can rồi lạch bạch chạy biến. Ngộ nghĩ thế, nước rồi cũng phải trộm. Những cảnh chực chờ đã khiến người ta chán ngán lắm rồi.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Bỗng nhiên, tiếng còi hú toe toe xé toạc giấc trưa mỏng lợt. Ngộ giật mình bật dậy. Xe ba gác ầm ĩ bóp còi chạy qua. Ngộ khe khẽ đánh thức bé My. Nhỏ tiếng dặn con đưa võng cho em rồi tất tả lấy nón, xỏ dép, dắt xe đạp chạy đuổi theo chiếc xe căng băng rôn “Nước miễn phí” nền đỏ chữ vàng. Lúc đến bãi đất trống, trước mặt Ngộ, ba bốn thanh niên đã bắt đầu dỡ trên thùng xe xuống mấy hàng can trắng tinh như cổ cò và hai bồn nước xanh to đùng.

   Hết phần 1

     Thanh Ly

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.