[RADIO TRUYỆN NGẮN #108] NẮNG CỦA TRỜI (Phần 2)
📻 Truyện ngắn: NẮNG CỦA TRỜI [Phần 2]
🖊Sáng tác: Thanh Ly
🎙Giọng đọc: Sương Võ
🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt - The Wonder Of Love
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Trưởng xóm đứng ra cầm cái loa hô cho mấy người còn đứng túm tụm dưới bóng râm xếp thành hàng dài. Ngộ nhanh nhẹn xách hai cái xô chạy đến sớm nên tìm được chỗ đứng giữa. Những người đến sau nón áo ướt đẫm rệu rã ngồi xuống bóng cây, thờ ơ vuốt mặt, quạt hờ. Trời oi, mặt trời hun cong queo mấy cọng lông trên mu bàn tay những người đứng quạt. Một đứa bé con cứ khóc eo éo như bị ai nhéo từ khi xe đổ xuống đến giờ. Tiếng con nít khóc làm trời nóng thêm, cổ họng Ngộ đắng nghét, khát khô. Ngộ nghĩ mình đã đứng lâu lắm, lưng áo ướt như tắm. Nhưng cũng có khi không lâu, cứ nghe tiếng vòi nước chảy là biết, mới đâu tầm sáu bảy thùng mười lít là cùng. Ngộ nhìn trời, vẫn còn nắng như xối. Hai đứa nhỏ không biết ở nhà có bị nắng không. Ngộ đưa tay phủi vạt áo, biết vậy, chạy nhanh hơn chút nữa để về sớm với con.

Chồng Ngộ sẽ không về trước Ngộ đâu, từ nửa tháng nay anh đã giao việc lấy nước cho vợ để đi đào ao thuê. Nhiều chủ vườn không ngồi nhìn vườn chết được nữa, họ bắt đầu tuyệt vọng thử mọi cách. Đào giếng, đào ao, đào kênh rạch. Những mạch nước ngầm đang bị khai quật đến giọt cuối. Chồng hay về muộn và nhớ con từng phút một. Cứ hỏi con cả ngày chơi ở đâu, học những gì… Nhớ đến đây, Ngộ phải dừng lại vì tiếng khóc vẫn còn, quện vào nắng trưa thành một khối sánh và nặng, ép chặt lên ngực. Cuống họng Ngộ dính vào nhau, ấm ran như phải bỏng. Ngộ nuốt khan. Tới lượt mình, bỗng dưng Ngộ ngoái đầu bảo:
“Chị gì đó ơi, lên lấy trước đi, để nắng tội cháu!”
Người đàn bà lúc đầu không nghe Ngộ gọi. Nắng quá, tiếng khóc tấm tức quá làm người đàn bà loay hoay như sắp khóc. Đến khi có người xách cái thùng nước dưới chân chị chuyền lên trước, chị mới sực tỉnh, đuổi theo giằng cái thùng rỗng lại. Giá mà giằng thằng nhỏ chắc chị cũng chỉ sợ hãi đến thế. Biết Ngộ nhường chỗ, chị cúi đầu lia lịa cảm ơn. Ngộ mỉm cười. Dõi theo đôi mắt người mẹ dán chặt lấy xe nước, nghiêng tai nghe tiếng nước vào bình như đứa trẻ, Ngộ chợt nghĩ giờ mà có người kêu lên: “Giờ tui đổi một phân vàng lấy can nước của chị, chị đổi không?” Ngộ chắc chắn chị không bao giờ đổi. Chắc chị sẽ nhìn người kia với vẻ mặt nghi ngờ khó hiểu rồi nói rằng: “Vàng có nấu uống được đâu.”

“Sao không để đứa nhỏ xuống cho nó ngồi trong mát, ôm con hứng nắng vậy nó bệnh thì sao?” Ngộ rủ rỉ hỏi, trò chuyện giúp người ta quên bớt nắng.
“Chịu thôi chị ơi, con bé không chịu tách mẹ cứ đặt xuống đất là khóc. Thấy ai lạ cũng khóc, mà nó lại đang ho. Mỗi lần khóc là ho rồi lại ói lả hết người đi. Bây giờ không nhờ ai được, em cũng hết cách.”
Có người nói xen vào. “Khó thế lại hay, không ai bế đi được thì có khi mới lấy nước được nhanh ấy chứ.”
Ngộ chưng hửng. Cái câu nói mỉa the thé ấy móc vào họng người mẹ đang ôm con như một mũi nhọn làm chị ta cứng người, đồng thời cũng khiến tai Ngộ nhoi nhói. Giống như có hạt sạn cộm lên trong mắt, Ngộ hơi nghi ngại cho việc làm của mình. Ngộ đứng lại nhìn người đàn bà một lúc, còn chị ta thì lấm lét cúi đầu. Chắc bởi Ngộ nhường chỗ mà có người phải đợi lâu hơn chăng? Hoặc người mẹ ấy đã lợi dụng đứa con để được thương xót hơn chăng? Chắc chị đã làm thế này không chỉ một lần nên mới có người ghét như thế? Nước đấy lấy nhiều thế để người ta đem đi bán không chừng? Đứa nhỏ nhìn cũng không phải con ruột có khi? Ai đời mẹ đem con phơi nắng. Cha nó đâu, nhà nó ở đoạn nào?

…
Ngộ ngoái đầu nhìn hàng người phía sau. Dưới vành nón những đôi mắt lóng lánh đầy nước như trăm giọt mồ hôi. Sự mỏi mệt và mất kiên nhẫn cứ như nước càng ngày càng đầy lên, lắc nghe ọc ạch trong óc. Nhưng đứa trẻ vẫn còn khóc. Tiếng khóc gắt gỏng và yếu ớt. Ngộ chần chừ rồi vẫn đi về phía cuối hàng. Nước quý như vàng đang ỏn ẻn chảy, tiếng nước chảy thẳng vào tai Ngộ. Ngộ biết rõ mồn một từng nấc nước đầy, theo từng bước chân, khi tiếng chảy chuyển từ thanh sang trầm. Người trước mặt Ngộ thì thầm gì đó với người đứng cạnh. Ngộ dỏng tai nghe xem có phải nói Ngộ không. Nhưng tiếng khóc cứ dài và dai như một sợi tơ dài, quấn lấy mọi tiếng nói khác. Hình như người đàn bà vẫn còn ẵm con đứng đó rất lâu trước khi xách can đi. Mặt chị lạnh teo còn mặt đứa nhỏ đỏ ửng. Chắc nó cháy nắng hoặc nó sốt. Giống bé My con Ngộ hồi đó. Ngộ hay ẵm nó theo đi chợ, cứ thất tha thất thểu vì lạ nước lạ cái không ai nhờ đỡ. Mỗi khi có người hỏi, mặt Ngộ lại đơ ra, không phải vì chột dạ mà vì xấu hổ: làm mẹ mà không biết chăm con. Nếu là vậy, Ngộ hi vọng là vậy, thì may mắn quá.

Lúc về Ngộ đi tắt qua đồng. Nắng đổ xuống vàng sệt lại trên cỏ úa và lá cây khô. Cái nắng làm Ngộ thấy có lỗi với chồng. Chắc chồng cũng đang nắng. Sự chậm chạp làm Ngộ thấy có lỗi với con. Chắc con cũng đang đợi. Bóng xe của Ngộ gập ghềnh dưới sức nóng đốt thiêu. Nắng của trời hớn hở đổ xuống không gì cản được, không cách nào cản được, cứ mênh mông, mênh mông. Ngộ nghĩ, nắng của trời mà, chuyện của trời mình cản không được, chứ chuyện của người, người với người với nhau, sao chống tay đứng nhìn được.
Thanh Ly
Add new comment