[RADIO TRUYỆN NGẮN #112] DÕI THEO MỘT ĐƯỜNG (Phần 2)
📻 Truyện ngắn: DÕI THEO MỘT ĐƯỜNG [Phần II]
🖊Sáng tác: Hải Khanh
🎙Giọng đọc: Thu Thảo
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
🎞️ Hình ảnh: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Năm tháng ấy, người bạn theo đuổi chị Nhữ gần hai năm, bị bố mẹ phát hiện liền ngăn cấm không cho bén mảng, bởi chị Nhữ mù. Mà cái mù bẩm sinh, họ sợ con cháu sinh ra, không chừng bị mẹ truyền lại. Thế là người ta không ngăn được con mình, bèn đến làm phiền chị Nhữ.
Một buổi chiều đang nắng to như lửa đổ, chẳng biết cha mẹ người ta đến nói gì, lúc họ ra về, trời bỗng đổ mưa, mưa lớn trút xuống như muốn xối xả đi thứ gì đó. Chiều hôm ấy, chị Nhữ khóc. Chị Nhữ khóc một cách thê lương.
Lần đầu tiên Mộc thấy chị Nhữ khóc đau lòng đến vậy. Thế là Mộc không qua lại với người bạn kia nữa. Kể từ ấy, Mộc cũng không dẫn bạn tới nhà mình, mà chị Nhữ, cũng không để cha mẹ hay người thân tìm mối nương nhờ cho cuộc đời của chị nữa.

Mộc cũng từng có tình yêu. Một tình yêu thôn quê giản dị mà chân chất. Mộc cũng từng đánh tiếng với gia đình và người yêu, cũng từng nhờ người qua bàn chuyện với nhà bạn đời tương lai. Thế nhưng, khi người ta biết sau này Mộc sẽ cùng gia đình sống bên chị gái mù, người ta liền đắn đo, người ta chần chừ, rồi người ta bàn lùi và bỏ qua mối hôn sự tưởng chừng ngã ngũ.
Chị Nhữ biết được buồn nhiều lắm, đau lòng cho em trai cũng có, tự trách bản thân tạo gánh nặng cũng có. Có khi chị muốn rời bỏ chốn quê nhà đi đâu đó, nhưng kể từ lúc tập đi, bi bô tập nói, cho đến tuổi đã gần ba mươi, chị vẫn chưa từng đi ra khỏi đầu làng nơi chị sinh sống. Tấm bé cha mẹ còn dắt chị đến nhà họ hàng, lớn lên, chị thu mình lại, chỉ quanh quẩn trong khuôn sân nhỏ bé. Nếu bảo bỏ chốn này, chị biết phải đi đâu?
Mộc thương chị Nhữ, thương đến nặng lòng. Chỉ cần người ta không chấp nhận chị, vậy Mộc cũng sẽ không cầu người. Mộc có thể không có người thương, có thể không thành gia lập thất, nhưng Mộc không thể không có chị Nhữ. Cứ thế, thời gian dần qua, cha
Mộc lao lực đi trước, mẹ vì tiếc thương chồng sinh bệnh cũng qua đời, Mộc càng thương chị Nhữ, ở bên chị bình yên sống qua ngày.

“Em đưa chị ra hè, đã lâu chị không được hứng mưa.”
Chị Nhữ đứng lên, đưa tay ra tìm kiếm bàn tay của Mộc. Cơn mưa hôm nay nghe nặng như trận mưa ngày đó, khuấy vào trái tim chị Nhữ một vài mảnh vụn của ký ức ngày xưa.
Ngày ấy, khi được bạn của em trai đến làm quen, chị Nhữ cũng cự tuyệt nhiều lắm. Chị ngại người lạ là một phần, chị sợ bản thân chị thương người ta, lỡ như chị và người ta không có kết quả, vậy chị sẽ đau nhiều lắm. Con người ta đứng trước tình yêu thường dễ tự ti, mà những người khiếm khuyết như chị thì tự ti ấy lại càng to lớn. Ấy nhưng con người ta dễ mềm lòng, chị cũng vậy. Đứng trước những lời thủ thỉ, những ủy khuất trong câu nói người kia, chị cầm lòng không đặng, thế là chị dần thương người ta.

Vào lúc chị vừa suy tới chị sẽ đặt lòng chị vào tay người ta, cha mẹ họ tới, nói những lời khiến chị chết tâm. Họ chẳng sỉ mạ chị, chẳng chà đạp chị bằng lời thậm tệ. Họ chỉ nói họ lo lắng cho đời sau của con cái họ, nói chị hãy hiểu cho tấm lòng của phụ mẫu, làm gì có ai không muốn con mình ở bên một người toàn vẹn bao giờ.
Chị đau lắm. Lòng chị đau như cắt đi từng thớ thịt. Chị lặng im không nói một câu nào từ khi họ đến rồi rời đi. Chị ngồi im chịu trận như một đứa trẻ phạm lỗi không cách nào tha thứ, mặc cho người ta răn đe. Khi họ rời đi, chị khóc nghẹn, chị thương cho bản thân không được vẹn toàn như bao người khác, chị thương cho mối tình của chị chưa kịp hé nở đã bị hái xuống bỏ ven đường. Trời có lẽ cũng thương chị, trời đổ cơn mưa lớn, che lấp tiếng khóc nghẹn của chị, nhưng lại chẳng thể che đi được hình ảnh chị khóc đau đớn tưởng chết đi sống lại trong mắt người nhà và của ai kia.

Bên ngoài rào mưa, dưới gốc cây nhãn đang xao động theo đợt nước không ngừng trút, người bạn xưa của Mộc vẫn đứng giấu mình ở đó, vụng trộm dõi theo chị Nhữ đang được Mộc dìu ra chiếc sập để ngoài hè như bao lần.
Nhiều năm tháng trôi qua, người ta chẳng đành lòng để chị chịu thêm tổn thương, lại không thể buông bỏ mối chân tình đầu tiên dành cho chị. Cứ mỗi lần trời mưa như đổ, người xưa lại đến trộm nhìn chị, thu hết dáng vẻ của chị theo thời gian vào trong đôi mắt, gói gọn cất vào sâu thẳm trái tim, nguyện ý ở nơi đó dõi theo chị cả một đường.
HẾT
Add new comment