[RADIO TRUYỆN NGẮN #87] MÁ THẰNG NAM (Phần 1)

Sáng tác: Bánh Bao Xíu Mại - Giọng đọc: Sương Võ - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: HỒNG NHẬT - ANH THƯ

📻 Truyện ngắn: MÁ THẰNG NAM (Phần 1)
🖊Sáng tác: Bánh Bao Xíu Mại
🎙Giọng đọc: Sương Võ
🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt - The Wonder Of Love
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

Tiếng động cơ ồn ã từ xuồng cậu Tư vẫn còn văng vẳng vọng về dưới ánh chiều chập choạng. Thằng Nam thẫn thờ trên cái võng mắc trong nhà bè, đưa mắt dõi theo con xuồng của cậu mình. Tiếng dép má nó loẹt xoẹt vang từ hông chòi lá, nhưng nó không còn bận tâm được chi nữa. Giọng cậu Tư vẫn đang ám lấy nó.


"Tía mầy mất. Má mầy nuôi mầy, có việc ăn việc học mà mầy cũng làm hổng xong. Mầy làm thế không thấy có lỗi với má mầy hả? Hay rồi, giờ mầy trượt, chỉ có nước ăn cám.”


Thằng Nam nhớ lại lời cậu, thở dài thườn thượt.


Hổm rày, nó mới trượt cấp ba.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư
    Thiết kế: AT_HN - 📷: Sưu tầm


***


Thằng Nam buồn. Má thằng Nam cũng buồn.


Thực ra, thằng nhỏ biết mình trượt từ hôm thi xong. Suốt từ bữa đó, lúc nào nó cũng lẩm nhẩm xin tía nó ở trên trời, phù hộ cho nó, chỉ cần sát điểm thôi cũng được, đỗ bừa vào trường nào đấy thôi cũng được.


Thế mà… Chẳng có phép màu nào xảy ra cả. Tía đã không giúp nó.


Mà trách ai bây giờ? Nó có học hành gì đâu, cậu Tư mắng cũng chẳng sai câu nào.


“Cái thứ âm binh. Nhỏ thì quấy làng quấy xóm, lớn thì làm khổ má mầy. Chẳng hiểu chị Hai có tội tình gì mà rước phải cái nhà này.”


Từ trước tới nay, chẳng bao giờ người ta thấy thằng Nam chịu khó học hành. Tối ngày, thấy má nó la nó chỉ biết gây sự, phá làng phá xóm. Ai biết đâu, nếu không phải tụi thằng Khoa nhạo nó là thằng không cha, thì nó đâu có tính gây gổ với lũ đó?


Rồi gần thi cấp ba, thằng Nam chịu nghe lời má, cố gắng học hành chăm chỉ. Nhưng chữ nghĩa cứ vô đầu lại rơi rớt hết cả, điểm số của nó bao giờ cũng xếp cuối lớp. Lâu dần, cô giáo sinh ác cảm với thằng Nam. Cứ đi họp phụ huynh, cô lại ý tứ bóng gió, réo tên má nó trước mặt tía má người ta. Riết nó đâm ra ghét cô lúc nào không hay, toàn cúp tiết, trốn học lêu lổng.


Giờ thì hậu quả là nó trượt. Thằng Nam lại thở dài trông ra mặt sông tối om.


Từ bữa tới giờ, nó với má chẳng ai nói với ai câu nào. Cả ăn cơm, nó cũng không ăn cùng má. Nãy má biểu nó vô dọn chén ăn tối. Nó dọn xong, vô tình chạm mắt má, suýt thì khóc. Thằng Nam vội vàng bảo má ăn trước, chốc nữa nó ăn sau rồi nó dọn. Nói xong, nó nhanh nhanh chóng chóng đứng dậy. Thằng nhỏ chạy ù ra ngoài bờ kè từ chiều tới lúc khuya, muỗi cắn đầy chân, bụng dạ réo ùng ục, vẫn chưa chịu về.


Cũng tại, thằng Nam đâu muốn khóc trước mặt má nó.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư
   Thiết kế: AT_HN - 📷: Sưu tầm


Sớm.


Nắng lên cao quá đầu, đổ bóng hàng dừa nước phản chiếu xuống mặt sông.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Tiếng chó sủa khiến thằng Nam đang say giấc trên cái phản trong chòi lá, mơ màng tỉnh dậy. Nhưng vừa mở mắt, nó đã ngẩn ra. Hết nhìn con chó xa lạ trong cái làn tre của má, thằng nhỏ lại nhìn má thắc mắc. Má nó đặt cái làn xuống dưới sàn, rồi vội vàng bước xuống thang.


“Chó nhà nào đi lạc.Thấy tội tội nên tao dắt về.” Giọng má lạnh tanh, chẳng có chút âm sắc nào.


Thằng Nam ngơ ngẩn nhìn con vật trước mặt. Từ nãy tới giờ, con chó cỏ vẫn ngồi im trong cái làn của má, nó chăm chăm nhìn thằng Nam không dứt. Chiếc mõm dài của nó hếch lên, hửi hửi xung quanh tò mò. Tâm trạng thằng Nam vui vẻ lên một chốc, nó xỏ dép bước xuống dưới giường tiến về phía làn tre.


“Grừ…“ Con chó lập tức nhe răng về phía thằng Nam.


“À… Dữ dằn quá ta?”


Nó bất ngờ, cười lớn rồi dừng lại, ngồi xổm xuống.


“Má tao đưa mày về đó. Tao là con bả, nghe hông? Tao cũng là chủ mày đó. Liệu hồn nha, láo nháo tao uýnh mày đó nghe.”


Như nghe hiểu những gì thằng Nam nói, con chó sủa “gâu” một tiếng, rồi lại nhe răng phản đối.


“Trêu nó, nó lại cắn cho.”

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư
   Thiết kế: AT_HN


Tiếng cái thang dựng tạm kêu cọt kẹt theo bước chân má. Má lúc này đã quay trở lại trên chòi, xách một cái làn nhựa khác. Thằng Nam liếc thấy má, nó im hẳn, đầu cúi xuống đất.


Má cũng không ừ hử gì hơn, lấy cái nón lá đội đầu, rồi lại quay xuống nhà. Thằng Nam nhìn theo bóng má, rồi lại chăm chú nhìn con chó trước mặt.


Đột nhiên trong lòng thằng nhỏ dậy lên một cảm giác lo sợ.


Nhà nó nuôi hai miệng ăn đã khó, nói gì tới… Mà, má có bao giờ thích chó. Từ bé đến lớn nó đã xin nuôi chẳng phải một, hai lần, có bao giờ má đồng ý đâu?


Sao hôm nay…?


HẾT PHẦN 1

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.