SAU NHỮNG CHUYẾN ĐI

Trích dẫn hay - Biên tập và dẫn: MC Bội Đan
T

Chủ đề: SAU NHỮNG CHUYẾN ĐI

Bao gồm 2 sáng tác của:

1. Trở về sau những chuyến đi (Phạm Thúy Loan)

2. “Cầm tấm vé trên tay, em bay đến nơi xa. Sài Gòn đau lòng quá! Toàn kỷ niệm chúng ta…” (Bodhi)

Biên tập và dẫn: MC Bội Đan

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Đại Mạch

 

 

"Trở về sau những chuyến đi"

  Cuộc đời nó được đi muôn nơi, khám phá trải nghiệm điều mới lạ. Đứa con gái đúng chất "bụi bặm", gió sương bão táp chẳng thể làm nó nản lòng. Hạnh phúc của nó là được đi khắp nơi, ăn mấy món ăn ngon, gặp gỡ người bạn mới. Không biết từ khi nào nó thích cái nắng chói chang của mặt trời, làn da đen sạm người đầy mồ hôi. Bởi chỉ những điều nhỏ xíu thôi cũng đủ khiến mọi cô gái sợ hãi và ghét cay ghét đắng đến khó hiểu. Còn nó, cô con gái của một gia đình giàu có, biệt thự hạng sang vậy mà lại thích trải nghiệm thứ dung dị, bình thường như vậy!

  Cuộc sống của nó, những gì nó đang có là thứ ai cũng phải ngưỡng mộ, ao ước ghen tị cả. Có nhiều người bảo nó giàu sang sung sướng mà chẳng biết hưởng thụ gì hết! Đồ ngu ngốc! Nó biết chứ, nhưng không quan tâm lắm. Bởi cuộc đời này là của nó, không phải của mấy kẻ buôn chuyện ngoài đường. Và tôi biết rằng thực ra nó chỉ cố trốn tránh cảm giác cô đơn một mình, lủi thủi trong căn nhà rộng lớn, vì ba mẹ nó mất trong một vụ tai nạn xe rồi! Chỉ còn mỗi nó phải chống chọi với cuộc đời khắc nghiệt. Ba mẹ để lại gia tài duy nhất là một công ty lớn cho nó. Nó phải làm mọi cách bảo vệ tâm huyết bao năm của ba mẹ nó. Những ngày đầu nó lên làm chủ tịch công ty, các "bô lão" những người đi trước phản đối kịch liệt vì "tuổi trẻ tài mọn". Nó đã phải chứng minh cho mọi người biết rằng nó đang cố hết sức gầy dựng lại công ty, tâm huyết của ba mẹ nó. Và cuối cùng, nó làm được. Được sự công nhận đồng ý của tất cả mọi người.

  Tôi thấu hiểu cho nó, người con gái nhỏ bé đáng thương! Sau một tuần làm việc mệt mỏi, nó thích xách ba lô lên và đi đâu đó thật xa thật xa nơi thành phố đua chen, ồn ào này.  Những nơi nó đến đã in đậm dấu chân của nó, tình cảm đong đầy lên vùng đất đó. Khi là cánh đồng lúa chín, khi lại là cao nguyên xanh thẳm,... Bất cứ nơi nào gợi chút bình yên, yêu thương sâu lắng trong tim của nó.


  Sau mỗi chuyến đi ai cũng phải trở về tổ ấm yêu thương của mình. Người ta cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Nhưng lại sợ phải trở về nhà sau chuyến đi dài nắng gió. Đêm nào cũng trằn trọc trở mình suy nghĩ mông lung, rồi tự òa khóc một mình chẳng ai hay. Màn đêm tĩnh lặng thật! Chính vì thế đã khứa sâu vào tâm hồn của những kẻ cô độc.

  Bạn bè hay khuyên nó lấy chồng, để có người chăm sóc sớm hôm. Nó cười, bảo: "Chắc không đủ tin tưởng để giao phó mình cho người ta đâu". Bạn bè chê bảo nó đa sầu đa cảm quá mức! Chưa gì đã bi quan tiêu cực thế! Nhưng chỉ bản thân nó hiểu nó thôi.

  Hôm nay, nó lại thức khuya làm việc. Pha tách cà phê nóng, ăn chút đồ ăn cầm cự làm việc đến sáng. Lâu lâu bất chợt lòng cảm thấy trống rỗng, bất lực và nước mắt lăn dài, nóng hổi trên hai gò má xinh tươi. Quá nhiều nỗi đau buồn mang tặng cô gái tuổi đôi mươi! Trời xanh có thấu không?

" Trở về sau mỗi chuyến đi " - Với nó là cả nỗi đau buồn.
   Phạm Thúy Loan

C
   📸: Mộc Du



"Cầm tấm vé trên tay, em bay đến nơ xa. Sài Gòn đau lòng quá! Toàn kỉ niệm chúng ta..." 
---------
Khi đau lòng quá, khi thất bại sau một cuộc tình dở dang... bạn sẽ đi đâu, có giống như cô gái trong lời bài hát trên chọn một nơi thật xa để rời khỏi nơi đã chất chứa đầy những kỷ niệm và đau thương của một mối tính dang dở hay không?
Tôi thường chọn trở về nhà, lặng lẽ rúc vào lòng mẹ, nghe bà kể về những câu chuyện thường ngày linh tinh, về con chó, con gà. Về đứa trẻ nhà kế bên đã biết đi, cũng bi bô tập nói. Cuối cùng tâm điểm lại đặt lên chính mình, bởi một câu chốt “lấy chồng đi con…”
Những lúc như vậy, tôi chỉ cười trừ ậm ừ cho qua chuyện. Bà cũng chẳng thể biết tôi mới dứt bỏ một mối tình đâu, tuổi trẻ có quá nhiều thứ dễ dàng buông bỏ nhưng lại chẳng thể ngay lập tức vượt qua được đống sình lầy ấy, cứ quẩn quẩn, quanh quanh tìm cách chạy trốn mà càng chạy trốn lại càng lún sâu, càng bế tắc. Vốn khó có người nào mạnh mẽ đứng im ở giữa tâm bão để đợi nó qua đi. Là một thực thể có tồn tại, mỗi chúng ta đề có xu hướng trốn chạy khỏi đau thương và những thứ gây thương tổn cho mình. Cứ nghĩ rằng không mắt không thấy, tai không nghe thì lòng sẽ chẳng đau nhưng thực chất lại chẳng phải như vậy.
Một vết thương, dù ngắn, dù dài thì một khi đã cứa lên da thịt.
Việc đớn đau là điều tất nhiên, vì chúng ta là một con người sống sờ sờ, có đủ năm loại giác quan và những xúc cảm. Thì việc chạy trốn là điều dễ hiểu.
Đây là hệ quả tất yếu, chẳng ai có thể chê cười bạn cả, chúng ta đang chỉ làm đúng theo quy luật của tự nhiên mà thôi.

S
   📷: Sưu tầm


Khi đau quá thì sẽ buông được, buông bỏ được rồi sẽ đến giai đoạn gặm nhấm dư âm mà nó để lại, tiếp đến là trốn tránh sự thật. Tìm một nơi thật xa, không ai nhắc đến, không ai gợi ra cũng chẳng vương vấn bóng hình của người cũ để thỏa mãn nỗi cô đơn. Sau cùng là chấp nhận sự thật, còn việc có tự chữa lành được hay không thì tôi không dám chắc.
Có thể vốn chỉ đơn thuần là vết thương ấy đã đóng vảy nhưng mãi mãi sẽ để lại một vết sẹo khó có thể xóa mờ trong chính nỗi lòng của người đó. Nhưng ít nhất, khi đối diện với những kỉ niệm xưa cũ, dù đẹp đẽ hay xấu xa thế nào đi chăng nữa bạn cũng đã có đủ dũng khí để vượt qua.
Bởi vậy, nếu được, cứ bỏ chạy nhé. Tìm một nơi an toàn để trốn trước đã, sẽ có một người xa lạ, hoặc một cái gì đó dù ít hay nhiều có thể khiến bạn vơi bớt đi nỗi đau bởi những thứ đã khiến bạn tổn thương… dù là một giây, một phút…
… nhưng đủ để bạn nhận ra thế giới tám tỉ người ngoài kia không phải tất cả đều thờ ơ với nỗi đau của bạn!
   Bodhi Bodhi

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.