SAU TẤT CẢ CHÚNG TA VẪN KHÔNG LÀ CỦA NHAU
Chủ đề: SAU TẤT CẢ CHÚNG TA VẪN KHÔNG LÀ CỦA NHAU
Bao gồm 2 sáng tác:
1. Đi qua những ngày đã từng thương chúng mình còn lại gì? (Sáng tác: Hạ Lam)
2. Thời gian khiến em không còn đau lòng nữa. (Sáng tác: Anh Thư)
Biên tập và dẫn: MC Linh Lê
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Hạ An
ĐI QUA NHỮNG NGÀY ĐÃ TỪNG THƯƠNG CHÚNG MÌNH CÒN LẠI GÌ? (Sáng tác: Hạ Lam)
Anh gặp em trên phố cũ, nơi chúng mình từng đan tay vào những buổi chiều tan, lặng lẽ tựa vai nhau ngắm hoàng hôn xuống. Anh nhìn em mỉm cười, nụ cười ấy khiến lòng em chua xót, nó gượng gạo và quá đỗi thương tâm.
"Đã lâu không gặp."
Anh lên tiếng.
"Đã lâu không gặp."
Mỉm cười nhìn anh, em gật đầu đáp lại.
Chúng ta ngồi ở quán cà phê cũ, phố quen, những con đường một thời đã dắt dìu nhau bước qua giờ đây chỉ còn là những hồi ức. Dòng người vẫn ồn ã tấp nập, gió mùa thu hiu hắt, nắng nhàn nhạt rót đầy vào lòng em những nhớ thương hoang hoải.
"Em sống tốt không?"
Anh nhìn em, nhìn rất lâu, cuối cùng lặng lẽ hỏi nhỏ. Giọng anh vẫn thế, trầm thấp, từ tính và có chút khàn khàn chẳng rõ.
"Anh hút thuốc sao?"
Em ngước mắt nhìn anh, hỏi. Anh sửng sốt sau đó cười khổ gật đầu.
"Em vẫn vậy."
Anh nói. Giống như anh vừa kịp tìm ra đáp án cho câu hỏi trên. Em vẫn vậy, chưa từng thay đổi ngay cả khi chúng ta đã chia tay hai năm rồi.
Trong đôi mắt vốn từng chan chứa cả bầu trời giờ đây trĩu nặng phiền muộn. Em cũng không rõ lòng mình nên vui hay buồn.
Sau chia tay chúng ta chẳng còn liên lạc nữa. Anh bắt đầu mối quan hệ mới còn em trở về cuộc sống trước kia, hiện tại vẫn một mình, cũng chẳng còn hứng thú với yêu đương nữa.
Anh của hiện đã trải qua vài ba mối tình, dài có ngắn có, đến cuối cùng vẫn là chia tay. Anh nói rằng anh nhớ tiếc những ngày chúng ta còn cạnh nhau, nhớ dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn của em. Em năm đó an tĩnh và hiểu chuyện đến lạ, khiến cho lòng anh bất an nghi ngờ. Con gái yêu đương chẳng phải nên kiểm soát nhiều một chút, nên ghen tuông nhiều một chút sao? Như vậy mới tốt chứ? Em thì không, em chẳng giống như anh vốn từng kỳ vọng. Mình chia tay nhau vì anh có người mới. Em mỉm cười chúc anh với người hạnh phúc. Anh nói rằng sự bao dung năm ấy của em khiến anh đời này không quên nổi. Em cười chẳng đáp lại.
Anh biết không? Sau chia tay em đã khóc nhiều. Nhưng đến cuối cùng nửa câu cũng không níu kéo, em chưa từng hối hận vì ngày đó gật đầu đồng ý chia tay. Anh hút thuốc lấp đầy những suy nghĩ trống rỗng. Còn em thì chăm lo thật tốt cho bản thân, đi chơi cùng bạn bè, thi thoảng chụp vài bức hình đăng facebook để mọi người biết mình vẫn sống tốt.
Sau chia tay, anh điên cuồng kiếm tìm những mối quan hệ mới, chẳng còn tin vào tình yêu một đời, vài ba câu hợp nhau liền hẹn hò, vài ba câu hiểu lầm vội chia tay. Anh đối với tình yêu chợt trở nên hờ hững, lạnh nhạt, chẳng còn dốc lòng như tình đầu vốn có nữa. Mười bảy tuổi ấy mà, lúc đấy đối phương là cả bầu trời, khắc cốt ghi tâm. Qua nông nổi thuở ấy rồi mọi thứ lại lạnh nhạt như nước, chẳng kỳ vọng gì xa xôi cả.
Còn em bỗng nhiên sợ yêu, bỗng nhiên lại sợ vì một ai đó mà đau lòng nhiều. Con trai sau chia tay thường bỏ bê bản thân, tỏ vẻ chẳng quan trọng gì. Nhưng chỉ có họ mới biết, những đêm đốt thuốc dài như thế nào. Những câu tán tỉnh sáo rỗng đến mức nào và những cuộc hẹn hò hời hợt ra sao. Dường như họ không dám đối mặt với thực tại rằng mình vừa đánh mất một người rất quan trọng. Con gái sau chia tay thường biết yêu bản thân hơn, biết nghĩ cho chính mình nhiều hơn, tới khi quen một mình rồi, họ sẽ chẳng cần ai bên cạnh nữa cả.
Đi qua những ngày đã từng yêu thương chúng ta giờ chỉ còn lại kỉ niệm, chỉ còn những hoài tiếc thuở xưa. Những thứ không trọn vẹn là những thứ khiến người ta mãi không quên nổi. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở phải không? Có lẽ là vậy.
Chúng mình thăm hỏi nhau đôi ba câu về cuộc sống hiện tại. Anh vẫn độc thân. Em cũng vậy. Chỉ là chúng ta sẽ không thể trở lại như những ngày xưa được nữa. Anh nén tiếng thở dài nhìn ra ngoài kia.
Mặt hồ sóng gợn lăn tăn, bụi mịn cùng lá khô bị gió cuốn tơi tả. Nắng bỗng tắt vội, mưa giông kéo về. Vài tiếng sấm doạ mấy chú chim nhỏ đậu trên cành phượng già hốt hoảng bay đi. Em nhìn anh thật lâu, mắt bỗng nhoè mờ hơi nước.
Chúng ta còn yêu nhau nhưng lại chẳng phải đối phương của hiện tại. Thứ chúng ta tìm kiếm chỉ là những kỉ niệm thở cũ, bóng dáng thuở xưa mãi chẳng còn trở về nữa...
Hạ Lam

--------------------------
THỜI GIAN KHIẾN EM KHÔNG CÒN ĐAU LÒNG NỮA (Sáng tác: Lê Anh Thư)
Gặp lại anh sau những chuỗi ngày chia tay không hề có chút tiếc nuối, lúc đó anh hỏi tôi rằng:
- Giữa cô đơn và anh, nếu được chọn lại một lần nữa em sẽ chọn điều gì?
Nghe anh hỏi mà tôi chỉ biết mỉm cười nhàn nhã:
- Nếu được chọn lại, em sẽ chọn cô đơn.
- Vì sao đáp án không phải là anh, chẳng phải ngày đó em bảo rất yêu anh hay sao?
- Nếu như là ngày đó em sẽ chọn anh, nhưng nếu như được chọn lại em sẽ chọn cô đơn, đơn giản thôi anh à, em thà sống một mình còn hơn là ở bên một người không yêu em.
Ngày đó, chúng tôi yêu nhau một cách vội vã, gặp nhau những lúc đầy tâm sự, tìm hiểu và thế là bên nhau, à... nói đúng hơn là tôi được ở bên anh sau những ngày đơn phương anh vật vã, tôi lúc đó khá ích kỷ lại còn ảo tưởng nữa chứ, chỉ nghĩ rằng anh bên tôi thì chắc anh đã có tình cảm với tôi rồi, sự đồng ý của anh khiến tôi từ ngạc nhiên đến bất ngờ và bật khóc, tôi khóc vì mình thật sự đã nhận được lời hồi đáp từ anh, tôi khóc vì mình đang cảm thấy hạnh phúc. Nhưng sâu thẳm trong trái tim của tôi biết rằng anh thấy bản thân trống vắng sau khi chia tay cô ấy nên đã vội vàng đến bên tôi chỉ để thoả lấp sự thiếu hụt trong lòng của mình, biết đó, nhưng vẫn dặn lòng rằng sẽ chấp nhận, vì tôi yêu anh.
Thật ra lòng tôi cũng khá lo sợ khi anh vẫn nhớ cô ấy, nhưng đã trót yêu rồi nên tôi đặt lòng tin cho anh. Lâu dần, mối quan hệ của chúng tôi từ hạnh phúc trở nên nhạt nhòa, anh thường xuyên trốn tránh tôi, cuộc gọi và tin nhắn không có hồi âm từ anh, tất cả chỉ còn lại sự im lặng đến cô độc, nhưng vẫn dặn lòng rằng không có gì cả, vẫn bảo với lòng là anh bận thôi. Sau nhiều ngày chờ đợi cuối cùng anh cũng đã xuất hiện, cứ ngỡ được ôm anh sau những ngày nhớ mong, nào ngờ bắt gặp anh đứng một góc ở cuối phố vui cười cùng cô ấy - người con gái anh đã từng yêu rất nhiều.
Tôi biết trong những ngày vừa qua anh vẫn còn rất yêu cô ấy, tôi biết mình chỉ là thế thân, tôi biết mình không bằng cô ấy, tôi biết tất cả, nhưng tôi lại dối lòng mình chỉ để được ở bên cạnh anh. Giờ đây để trả giá cho sự ảo tưởng mộng mị đó, tôi phải chấp nhận hiện thực rằng: Đã đến lúc tôi phải rời đi. Để lại vỏn vẹn vài chữ cho anh: "Chúng ta dừng lại anh nhé". Tôi nghĩ là anh hiểu, vốn dĩ là vậy rồi mà... Thời gian ở bên anh, tất cả những dư vị cảm xúc của tình yêu tôi đều cảm nhận được, kể cả những lúc anh bỏ tôi ở lại với sự đơn độc, những lần anh gọi tên cô ấy sau chén rượu say nồng, những lần anh lớn tiếng vì tôi vô tình nhắc đến cô ấy, tất cả tôi đều hiểu, nhưng yêu anh, nên tôi đành im lặng.
Nhưng có ai mà ở mãi với vai trò người dự bị đâu chứ anh, tôi đâu phải kẻ thứ ba trong cuộc tình này, tôi là kẻ đến sau, kẻ đến sau không được nhận chân tình từ anh đấy thôi. Và rồi tôi rời đi, trách nhiệm của tôi coi như cũng đã hoàn thành, tôi đem mảnh tình tan vỡ rời khỏi nơi đau lòng này, biết là sẽ rất đau và nhớ, nhưng tôi tin tôi sẽ vượt qua được, vì sự thật rõ ràng là anh không yêu tôi.

Và ngày hôm nay, tôi biết được rằng anh và cô ấy không có quay lại với nhau, vì anh nhận ra anh rất nhớ tôi khi tôi rời đi, nhưng biết làm sao đây? Tôi bây giờ chọn cô đơn chứ không muốn chọn anh nữa, ở bên anh mà chỉ nhận lại mọi sự phũ phàng và bẽ bàng, tôi không kham nổi đâu anh. Không có anh tôi vẫn sống tốt, không có anh tôi cũng vui vẻ hơn ngày trước nhiều, và càng không có anh nên cuộc sống của tôi đã trở về trạng thái bình yên vốn có của nó. Anh bây giờ là hồi ức, là kỷ niệm, là một người không còn quan trọng với tôi nữa rồi. Cô đơn tuy đôi lúc sẽ vô vị nhưng nó không làm tôi tổn thương, đôi lúc sẽ chạnh lòng nhưng con tim không vỡ nát, cũng đôi lúc sẽ bật khóc nhưng không thấy lòng ngực nhói đau anh à.
Những con người trên thế gian này ai cũng cần sự công bằng và rõ ràng trong tình yêu, nếu còn yêu người trước xin đừng làm đau người sau, họ cũng mưu cầu được hạnh phúc, họ đến để chữa trị vết thương lòng cho ta chứ không phải là khoả lấp những khoảng trống, bạn biết định nghĩa của sự tổn thương, bạn biết đau khổ khi mất đi dư vị tình yêu thì họ cũng biết đấy. Mọi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa, quan trọng là bạn có biết trân trọng hay không mà thôi.
If you don't love them, then please don't hurt them. If you can't give them love, then please don't take advantage of their love...
Anh Thư
Add new comment