TRÊN ĐOẠN ĐƯỜNG ĐÓ CHÚNG TA TỪNG CÓ NHAU
Chủ đề: TRÊN ĐOẠN ĐƯỜNG ĐÓ CHÚNG TA TỪNG CÓ NHAU
Sáng tác:
CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU (Hòn Đá Xấu Xí)
KHI IM LẶNG LÀ ĐÃ MẤT NHAU (Đan Đan)
Biên tập và dẫn: MC Hạt Hướng Dương
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Đại Mạch
CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU (Hòn Đá Xấu Xí)
Đời người thực ra không khác việc thưởng trà cho lắm. Nếu chỉ nhấp một ngụm đầu, ta chắc sẽ bị vị đắng lấn át hết tâm trí, nhưng khi thưởng thức trọn vẹn chén trà, ta sẽ cảm nhận được hương vị thanh tao sẽ thấm đượm sâu bên trong.
Cuộc sống cũng vậy, đến một lúc nào đó thay vì oán trách, giận hờn, ta lại muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những người đã làm tổn thương mình vì những điều đã đi qua.
Ta vẫn thường tự nhủ lòng rằng người muốn đưa mình về nhà, dù là đang ở đâu cũng trở nên tiện đường. Người muốn cùng ta ăn cơm, dù cho có mùi vị như thế nào cũng đều thích. Người muốn gặp ta, chắc hẳn hai bốn giờ của một ngày sẽ có khoảng trống. Còn người muốn giúp ta, hiển nhiên sẽ nghĩ mọi cách, để có thể cứu ta trong cơn hoạn nạn... Nhưng ngược lại, người không thích ta thì dù cho mình có giỏi giang đến đâu cũng chẳng ích gì. Người không quan tâm ta thì dù chỉ là một ánh nhìn, cũng cảm thấy phiền phức chứ đâu cần phải đối thoại.
Dĩ nhiên cuộc đời sẽ cho ta xoay vòng quanh những gặp gỡ, chia ly. Cũng có thể sẽ tái ngộ, hoặc cứ vậy mà bước tiếp và hy vọng tiếp với người mà mình không thích. Nhưng trên hết tất cả, điều ở lại với mình không phải là những cảm xúc như yêu, ghét, giận hờn mà là những hoài niềm, nụ cười mỗi khi nghĩ về nhau.
Khi một ai đó chọn ra đi, có lẽ vì nghĩ những gì mình cần còn đang ở phía trước, nên không thể dừng chân ở nơi ta, chứ không hẳn là họ ghét hay thù hằn gì ta. Bởi họ ra đi là muốn cho cuộc sống của chính mình thêm đẹp, thêm những cơ hội mới để phát triển bản thân.
Nhưng thiết nghĩ dù cho là vì cớ gì, ta cũng sẽ bị tổn thương, và cần cảm ơn những điều từng có trong quá khứ, và xem chúng như là hành trang bắt buộc phải có trong cuộc đời. Để rồi, ta có thể mạnh mẽ, trưởng thành hơn với tháng năm.

Bản thân luôn tâm niệm ai đi qua ai, ai bỏ rơi ai rồi cũng sẽ không còn quan trọng nữa. Điều thực sự quan trọng hơn hết là ở đời những người yêu thương ta thật tâm mới đáng trân quý, còn những tổn thương của ngày cũ sẽ dần qua đi theo tháng năm.
Nước mắt ai cũng giống ai, cũng đều mặn, đều chua, đều mang thương đau như nhau. Chỉ là cách đón nhận sự việc của mỗi người không giống nhau mà thôi. Thế tại sao ta không thử chọn lọc ra những "thanh âm" trong trẻo từ vô vàn những "tạp âm" của cuộc sống, để cho đời thêm đẹp, thêm vui. Hãy luôn mỉm cười như chưa từng có bão giông! Bởi những nụ cười ấy, sẽ giúp ta loại bỏ đi những giọt nước đã từng đong đầy nơi khóe mắt khiến tâm phải đau khổ.
Cuộc đời sẽ thanh thản, tươi sáng hơn, nếu ta biết nghĩ tích cực về những tổn thương đã từng xảy ra. Dẫu biết rằng những trải nghiệm đó không hề đơn giản để vượt qua chút nào, chúng cũng có thể khiến ta như chết đi sống lại. Nhưng khi mình biết tha thứ, con tim sẽ chỉ còn là một khoảng trống. Và những ký ức cần phải quên, cùng mọi đớn đau, cũng chỉ như việc ta một cú nhấp chuột trên màn hình máy tính để xóa đi tất cả mọi thứ.
Cứ như vậy, ta sẽ thấy cuộc đời dịu dàng và đáng yêu hơn...
---------------------------
KHI IM LẶNG LÀ ĐÃ MẤT NHAU (Đan Đan)
Tình cảm của người trưởng thành rốt cuộc tầm thường đến mức nào, khi mà im lặng là đã mất nhau.
Năm 17 tuổi tôi cho rằng mình còn quá trẻ, quan điểm nông cạn, yêu đương là bất hợp lý. Sau này, khi bản thân sâu sắc hơn một chút cũng khó tránh khỏi bị tình yêu nhấn chìm.
Cuộc đời của mỗi người giống như một chuyến xe, điểm đến của mỗi người là không giống nhau, trạm dừng cũng theo đó mà phân bổ thế nên gặp gỡ và rời đi đều phải xảy ra. Cuối cùng thì cũng phải mạnh mẽ chào tạm biệt ai đó, mạnh mẽ bước xuống xe đi đến nơi mình cần đến. Rốt cuộc thì biệt ly nặng nề đến mức nào, giá mà có thể để lên bàn cân, quy đổi rồi bán nó thì tốt quá.

Tôi đã chọn là một kẻ tùy tiện với cảm xúc và đặt xuống lòng tự tôn để níu giữ anh. Tôi biết, cái tôi chọn chính là sự nhẹ nhõm của bản thân mình, khi mà năm tháng sau này dù có nếm trải đau thương nhiều như thế nào cũng không vấn vương mùi vị tiếc nuối. Đi qua một người cảm giác chẳng dễ chịu chút nào nhưng chân thành ấy đã từng thật lòng đều đáng giá.
Tôi biết, Thế giới này quá rộng, cuộc đời lại rất dài, chúng ta phải tự mình bước đi trên đoạn đường ấy. Có thể yếu đuối, có thể sợ hãi, có thể vì bất lực mà vứt bỏ đi một thứ gì đó nhưng nhất định phải mang theo chính mình.
Nếu như ngày hôm qua bạn đã vứt hết lòng tự tôn của mình vì một kẻ không xứng đáng như vậy, hôm nay bạn có thể xây dựng lại nó mà nghiên ngang bước đi. Điều ngạo nghễ nhất của một con người chính là mắt đầy ngấn lệ vẫn ngẩn cao đầu. Hôm nay vấp ngã ngày mai vẫn phải bước qua chướng ngại đó. Một cuộc tình tan vỡ như một trận mưa vừa dứt, em sợ gì khi mưa ngừng rơi?
Add new comment