TRÍCH DẪN HAY HÀNG TUẦN SỐ 93

Nhiều tác giả - Những Ngón Tay Đan

   1.

Tôi nhận ra, sự rỗng không ồn ào. Nó không vỡ vụn như đau đớn, cũng chẳng bỏng rát như giận dữ. Nó âm thầm như chén nước kia, bốc hơi từng chút một, qua tháng năm, cho đến khi chỉ còn trơ đáy - mà ta vẫn không hay biết mình đã đánh mất bao nhiêu.

Tôi dừng lại thật lâu bên góc vườn. Ánh sáng cuối chiều rơi vào lòng chén, không còn nước, chỉ còn một lớp bụi mỏng bám trên men sứ lạnh. Không biết vì sao, khoảnh khắc ấy, tôi thấy lòng mình nặng trĩu - như thể đang đứng trước chính trái tim mình, đã cạn kiệt từ lâu.

Có lẽ, chạm được vào cái rỗng cũng là lúc ta buộc phải nhìn thẳng vào nó. Không còn gì để mất, cũng chẳng còn gì để bấu víu. Và rồi… trong lớp bụi mỏng nơi đáy chén, tôi thấy một giọt sương vừa rơi xuống. Nhỏ bé. Trong veo. Nhưng nó khiến tôi chợt nhớ - đất chỉ nảy mầm khi đã đủ lạnh lẽo, và tim chỉ biết đập lại khi từng lịm đi.

Có lẽ, từ tận đáy vực, thứ duy nhất còn sót lại chính là một khe nứt để ánh sáng lọt vào. Và tôi biết, khi đã chạm đến rỗng trọn vẹn, tôi đang đứng ngay nơi bắt đầu của vòng tròn mới.

[Nơi Ánh Sáng Xuyên Qua - Tản Mạn Cùng Hoa Hạ]

 

    2.

Tôi cũng là một người bình thường không hoàn hảo thì nên đi những bước đi bình thường đúng khả năng của mình. Chỉ cần tôi cố gắng kiên trì từng chút một, sai ở đâu thì sửa ngay từ đó, không nên dễ dàng xóa bỏ công sức mình đã bỏ ra từ đầu. Từng bước một xây dựng nên tương lai của chính mình.

Cầu toàn quá mức đôi khi không thể đưa tôi đến được vạch đích mình mong chờ mà còn kéo dài thêm hành trình đó một cách vô ích. Tôi đã học cách hài lòng với thành quả mà mình vất vả kiên trì đạt được để không lãng phí thời gian và công sức đã bỏ ra.

Và theo thời gian như phù sa từng chút một bồi đắp nên các đồng bằng màu mỡ. Tôi tin nếu mình kiên trì góp nhặt, không dễ dàng gạt bỏ những thành quả dù là nhỏ bé nhất. Đến một ngày tôi cũng sẽ có cho riêng mình một đồng bằng rộng lớn!

[Những Bắt Đầu Đến Lưng Chừng Mộng Mơ - Ly Ty]

📷: Sưu tầm
   📸: pinterest

 

     3.

Nếu một ngày bạn thấy mỏi mệt… Hãy cho phép mình sống chậm lại một chút, lặng lẽ hơn một chút… đủ để mỗi khoảnh khắc trôi qua không là lãng phí. Không cần trở nên đặc biệt trong mắt ai, chỉ cần sống sao để khi chỉ còn lại một mình, lòng mình vẫn bình yên, không hổ thẹn.

Yêu thương cũng vậy, vừa đủ thôi. Đừng đánh mất bản thân vì ai, nhưng cũng đừng lạnh lùng đến mức khiến ai đó tổn thương. Học cách lắng nghe nhiều hơn nói, vì đôi khi, điều người khác cần chỉ là một ai đó thấu hiểu, không cần lời khuyên, không cần phân tích.

Chọn làm điều đúng, kể cả khi không ai nhìn thấy. Chọn tử tế, kể cả với những điều nhỏ nhặt chẳng ai để tâm. Không vì được công nhận, mà vì đó là cách mình muốn góp phần làm thế giới này tốt đẹp hơn, dù là một phần rất nhỏ, rất âm thầm.

Sẽ có những ngày sai, sẽ vấp ngã, sẽ thất vọng. Sẽ có lúc thấy mình không đủ tốt. Nhưng đừng quá nghiêm khắc, cũng đừng bỏ cuộc.

[Nếu Một Ngày Bạn Thấy Mỏi Mệt… - Pê Ka]

 

    4.

Tình cảm nếu để dở dang… nó không mất đi đâu. Nó chỉ nằm đó, trong một góc rất sâu của lòng mình. Một lúc nào đó, khi trái tim đủ mỏi, ký ức đủ lâu… Nó sẽ lặng lẽ quay lại, bằng một cơn mưa, một khúc nhạc, một buổi chiều ngồi nhìn nắng tắt sau song cửa.

Nó không ồn ào. Chỉ âm ỉ. Nhưng day dứt.

Mình tin rằng, trong ai cũng có một người như vậy. Một mối quan hệ không đủ gần để gọi là yêu, cũng không đủ xa để xem là người dưng.

Một đoạn ký ức không đủ dài để trở thành chuyện đời, nhưng cũng không đủ ngắn để xem là thoáng qua.

Chỉ cần nhắc đến thôi, là tim khẽ chùng. Không buồn. Không vui. Chỉ là… nhớ.

[Vì Sao Mình Cứ Nhớ Hoài Một Điều Chưa Bao Giờ Trọn Vẹn? - Mảnh Nhớ Còn Vương]

📷: Sưu tầm
    📸: pinterest

    

    5.

Mọi điều xảy ra trong đời đều có lý do.

Chính vì có những lúc phải một mình, mình mới học được cách tự học và tự làm bạn với chính mình, mình không bị cảm giác cô đơn mào mòn khi không ai ở cạnh, và đương nhiên mình vẫn có thể hòa đồng tốt cùng mọi người chứ, vì có thời gian nhiều hơn cho bản thân - có nhiều cơ hội để khám phá cảm xúc của bản thân, cũng giúp mình biết cách quan tâm và dễ đồng cảm hơn đối với mọi người. 

[Một Mình Có Buồn Không? - Tiệm Nhà Mây]

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.