TRƯỞNG THÀNH CÓ BAO GIỜ LÀ DỄ DÀNG ĐÂU
Chủ đề: TRƯỞNG THÀNH CÓ BAO GIỜ LÀ DỄ DÀNG ĐÂU
Sáng tác:
1. Năng lực cô đơn không phải ai cũng có (Phạm Thúy Loan)
2. Chúng ta có thể đừng lớn được không? (Mộc Nhân)
3. Trưởng thành, mọi thứ sẽ không bao giờ dễ dàng (Anh Thư)
Biên tập và dẫn: Mc Hạt Hướng Dương
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Den Sầu Riêng
"NĂNG LỰC CÔ ĐƠN, KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ"
Trưởng thành rồi mới biết, hóa ra có một số người lại không có "năng lực cô đơn" họ luôn phải chạy đi tìm kiếm người để trò chuyện cùng. Có người tìm được, nhưng cũng có người bị bỏ rơi ở đó.
Chắc có lẽ họ sợ một mình phải trải qua những tháng ngày cô đơn, tẻ nhạt nên mới vậy. Giống như cô em gái của tôi, em ấy luôn chạy kiếm người để chơi chung trong khi tôi hoàn toàn ngược lại, tôi thích cảm giác một mình, ru rú trong nhà làm những thứ mình thích. Suy đi ngẫm lại thì em ấy chỉ mới là cô bé 12 tuổi mà thôi, cũng cần phải có bạn bè chứ? Chỉ là... Vấn đề ở đây là con bé cố gắng đi tìm mà người ta không hề ngó ngàng quan tâm đến sự hiện diện của nó. Đó có phải là điều tồi tệ hay không?
Sao cứ mãi chạy theo đám đông vô nghĩa, xô bồ kia mà không tự tận hưởng niềm vui và hạnh phúc khi được ở một mình chứ! Chạy mãi chạy mãi, đôi chân rã rời, tâm hồn nặng nề không thấy chính mình,... Liệu làm vậy có đáng không? Chẳng ai cả đời có thể chạy đuổi theo người khác được, sẽ có lúc mệt mỏi và kiệt sức nhìn lại chẳng thấy ai đợi mình. Chợt nhói lòng và muốn buông bỏ mọi thứ. Khi đó ta chẳng còn là ta.
Những con người như chúng ta, vì có khả năng "chế ngự nỗi cô đơn", biết cách làm bạn với cô đơn nên vẫn sống hạnh phúc và vui vẻ đấy thôi. Và như thế khi cô đơn đến gần, ta không cảm thấy sợ hãi, trống trải khi không ai bên cạnh.
...............
Có người bên cạnh để chia sẻ câu chuyện cũng được, một mình tự khép mình trong thế giới nội tâm cũng được. Miễn ta thấy yên bình và hạnh phúc. Dựa dẫm phụ thuộc vào người khác hay tự lực làm tất cả cũng chẳng sao, quan trọng ta biết cách tiết chế mức độ, đừng để mọi chuyện đi quá giới hạn chịu đựng.
Tự do, tùy hứng hoặc nghiêm khắc với bản thân cũng được. Lâu lâu hãy thử phá lệ một lần, cho phép bản thân được thoải mái, ăn uống thỏa thích để cảm nhận mỹ vị nhân gian từng món ăn trên đời. Khắc khe với chính mình là động lực để cố gắng, tự hoàn thiện chính bạn hơn, nó không phải là áp lực ghê gớm khiến ta phải ám ảnh và lo lắng.
Phạm Thúy Loan

------------------
CHÚNG TA CÓ THỂ ĐỪNG LỚN CÓ ĐƯỢC KHÔNG?
Cuộc sống của người trưởng thành không hề dễ dàng. Có những ngày khóc dài trên đường về cũng cố gắng nín để vui vẻ. Có những hôm tối mặt cũng ráng cười. Bởi vì chúng ta lớn rồi không còn có thể nhõng nhẽo như khi còn nhỏ.
Tôi chỉ muốn mình mãi như là đứa trẻ. Để mỗi lúc mình về mình nép nhẹ trong lòng của mẹ và nói với mẹ rằng con yêu mẹ. Mỗi khi có ai đó bắt nạt có thể về khóc thật lớn để méc mẹ ra xử cho mình. Cứ mỗi lần đòi thứ gì đó sẽ được chiều vô điều kiện.
Tôi nhớ cái tối đêm mịt mờ tôi đạp xe từ quận nhất về thủ đức. Tôi xuống tìm chiếc xe đạp của mình trong bãi xe của trung tâm thương mại Parkson hơn hai tiếng đồng hồ. Tôi phát hiện ra xe mình được quăng trên một cái thùng rác to.
Tôi dẫn xe ra đội mưa đạp về trong đêm lúc hai giờ. Đang đi trên đường xe tôi nổ bánh. Tôi dẫn xe đi bộ trên con đường thênh thang không bóng người của Sài Gòn. Thời tiết hôm ấy tuy lạnh nhưng không lạnh bằng lòng tôi lúc bấy giờ. Nước mắt hòa cùng với nước mưa tôi tủi thân tới cực độ. Lướt qua danh bạ điện thoại mình gọi ai bây giờ nhỉ. Liệu rằng ai sẽ ra với tôi lúc này. Tôi gạt nước mắt đẩy xe về nhà. Đâu còn là đứa trẻ để ngồi khóc bên vệ đường.
Có những hôm ngồi đại bên bến đón xe bus ăn tạm ổ bánh mì để kịp giờ chạy vội tới chổ làm. Với tôi ánh nhìn của mọi người nó không còn là quan trọng. Tiền kiếm tuy khó thật, vất vả thật nhưng đâu thể thiếu nó.
Chả hiểu nổi động lực nào cho chuỗi ngày phải lớn. Tôi cũng chỉ nương theo sự an bài của số phận. Cũng đã trả giá cho sự sai lầm của bản thân. Người lớn họ có nhiều áp lực họ ngại sự mạo hiểm. Tôi cũng vậy không vì tôi lớn mà vì tôi sợ. Sau bao cú ngã tôi không còn muốn liều lĩnh nữa. Bình yên là điều tôi cần ngay lúc này.
Không chỉ là những người thành công mà đôi khi áp lực với những người đồng trang lứa. Đôi khi nhìn đứa nhỏ giỏi hơn mình cũng thấy áp lực. Tuổi 20 - 30 là thời gian tạo nền móng cho sự thành công. Tương lai là đều không thể biết bởi hiện tại tôi vẫn bơi trong sự chơi vơi của định hướng.
Chẳng biết thế mạnh mình ở đâu. Đã thử rất nhiều nhưng mọi thứ chỉ dừng ở mức tương đối nhưng bản thân lại mưu cầu sự hoàn hảo. Là tôi thất bại hay do tôi quá cầu toàn? Chắc là do tôi thất bại. Bởi tôi đã thất bại trong việc đánh giá quá cao năng lực của bản thân.
Vẫn phương châm cũ "cuộc sống sẽ hạnh phúc chỉ khi bạn giảm xuống sự quan trọng của mình".
Mộc Nhân

-------------------
TRƯỞNG THÀNH - MỌI THỨ SẼ KHÔNG BAO GIỜ DỄ DÀNG.
Đã có bao giờ bạn muốn tìm kiếm một chuyến tàu để trở về tuổi thơ, trở về ngày ấy hay không? Đã có bao giờ bạn cảm thấy bản thân lớn nhanh quá không? Và đã bao giờ bạn cảm thấy sợ trưởng thành không?
Hầu như ai trong mỗi chúng ta đều có mỗi một khái niệm riêng về cuộc sống, ai cũng có những ước mơ riêng, ai cũng có những vỏ bọc dày cộm bao quanh lấy tâm hồn yếu đuối, và ai cũng có những khát khao, khát khao trở về ngày tấm bé, ngày mà chưa phải suy nghĩ về cơm áo gạo tiền, ngày mà chúng ta được cắp sách đến trường hoặc vui đùa cùng lũ bạn ngoài đồng xa. Ngày nhỏ chỉ muốn lớn thật nhanh, thật ra là muốn biết cảm giác làm người lớn là như thế nào, ngày nhỏ cảm thấy việc học thật sự rất mệt mỏi, rất áp lực, mãi sau này lớn rồi mới biết được có những thứ còn áp lực hơn nữa. Và thứ có thể khiến ta không tránh khỏi là trưởng thành.
Trưởng thành là ta thật sự đã nhận biết được cuộc sống này sẽ xảy ra đủ loại chuyện như nào, đã có thể tự lo liệu và làm mọi việc mà không cần nhờ đến ai, trưởng thành á không dễ dàng tí nào, trưởng thành đi đôi với áp lực, mệt mỏi, và trưởng thành phải đi cùng với cố gắng nữa, không cố gắng thì làm sao mà trưởng thành đây, không cố gắng thì làm sao có cuộc sống đủ đầy chứ. Trưởng thành cũng cô đơn lắm, muốn đạt được một thứ gì đó trong tâm trí ta khao khát và ước mơ bấy lâu thì ta phải đánh đổi và trả giá, khá nhiều đấy, nhưng cuộc sống mà, phải chấp nhận thôi, chỉ cần lòng ta vẫn như thế, vẫn cứng rắn để không bị cuộc đời và xã hội làm cho sa ngã, vẫn bước đi trên con đường gọi là "quang minh chính đại". Chỉ cần thế thôi.
Đã có lần tôi tự hỏi, "sao ngày đó bản thân lại muốn lớn nhanh như thế, sao ngày đó mình ngốc thế?" Đến hôm nay tôi đã có câu trả lời cho sự tò mò ngày ấy của mình rồi, ngày đó á, tôi luôn khát khao có một tình bạn kéo dài mãi tận về sau, luôn muốn giữ những mối quan hệ ấy cho đến tận sau này, nhưng hiếm lắm, hầu như là không, thân thì chỉ thân được hết cấp 3 thôi, còn lại mọi người đều có hướng đi của mình cả, người đi hướng Đông người đi hướng Tây, tôi chọn lui về trong im lặng. Tôi định nghĩa tình bạn ở thời thiếu niên thuần khiết bao nhiêu thì bước vào xã hội mọi định nghĩa đều sụp đổ bấy nhiêu. Thật ra ít người họ cùng nhau đi đến tận bây giờ lắm, hầu như ai cũng có cuộc sống riêng cả, không trách họ thay đổi được, vì ta cũng như thế mà thôi, chúng ta cứ khăng khăng trách họ đã vô tình, đã thay đổi, nhưng chúng ta nào biết sau cái tảng đá cứng cáp đó là cả một con người đầy rẫy sự tổn thương và vết chay sạn của cuộc đời. Ta cũng trải qua thăng trầm, họ cũng sẽ trải qua thăng trầm, khác là mọi câu chuyện họ đã trải qua có sức sát thương như thế nào thôi.

Tình cảm cũng như thế đấy, bước vào xã hội rồi sẽ không còn tình cảm trong sáng như ước muốn ngày đó nữa, tình cảm của những con người ở thời hiện đại đang trưởng thành í là đi đôi với thấu hiểu, thông cảm, sẻ chia,... Ngày đó thì muốn gặp nhau thì sẽ gặp nhau liền, bây giờ muốn gặp phải đợi lúc rảnh, lúc cuối tuần không có công việc, còn không để thỏa mãn cho sự nhớ mong thì họ sẽ dùng đến điện thoại. Ngày đó nói tiếng chia tay thật sự rất dễ dàng vì lúc đó yêu chưa nhiều, quan tâm chưa đủ, tất cả vẫn chưa đong đầy, còn bây giờ nói tiếng chia tay là như hàng vạn mũi tên gắm vào người vậy, đau lắm. Nếu như bạn là một người biết bao dung, thông cảm cho người yêu của bạn, tôi tin cuộc tình của bạn sẽ không dễ dàng tan vỡ đâu.
Cái quan trọng nhất vẫn là gia đình, càng lớn tôi càng thấy tiếc nuối, càng lớn tôi càng thấy tóc cha mẹ của mình đã dần chuyển màu, ngày đó tôi bốc đồng nông nổi không hiểu cho họ, lúc nào cũng làm cha mẹ buồn, nhưng họ vẫn tha thứ cho tôi, họ bảo rằng "Có cha mẹ nào mà ghét con cái mình sinh ra đâu". Lớn rồi mới nhận ra sự khổ cực ở cha mẹ, lớn rồi mới biết sau những bữa cơm bình yên là cả hàng vạn áp lực ở họ, vì họ không nói thôi, chứ ai mà không khổ cực chứ.
Tự ước ao rằng, nếu có chuyến tàu trở về ngày ấy, tôi nhất định sẽ đi, sẽ tìm lại mình của ngày ấy một lần nữa, sẽ kể cho tôi của ngày ấy biết rằng hiện tại áp lực, mệt mỏi và mất mát ra sao, đơn giản vì tôi muốn cố gắng lại một lần nữa, để không phải thấy hối tiếc thêm ngày nào cả. Tôi giờ đây tâm niệm, mọi thứ không cần phải nhiều, đủ là được, vì nhiều quá cũng không bền, ít quá cũng không được. Tôi cũng sợ trưởng thành lắm, tôi cũng cô đơn nữa, nhưng tôi bằng lòng với cuộc sống hiện tại, tôi bằng lòng chấp nhận và đối mặt. Chúng ta có thể trốn tránh những việc nhỏ nhặt, nhưng chúng ta không thể trốn tránh được hiện thực tàn khốc này.
Anh Thư
Add new comment