VIẾT CHO EM NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MUỘN

Trích dẫn hay - Biên tập và dẫn: MC Huyên Huyên
A

Chủ đề: VIẾT CHO EM NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MUỘN

Sáng tác: 

1. Ta viết cho em (Cỏ)

2. Ngày nào đó người hiểu tôi muộn rồi (Gấu Thảo)

Biên tập & dẫn: MC Huyên Huyên

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Hạ An

 

 

TA VIẾT CHO EM! (Cỏ)

Chắc ai đó cũng có lần tự hỏi: Ta là ai và ta sinh ra để làm gì?

Có người tìm được lẽ sống họ cứ bấu víu vào đấy mà tồn tại dẫu là niềm vui hay là nỗi buồn. Họ cố chấp theo đuổi và giữ lấy, tất cả chỉ để có cái mà tiếp tục.

Có người thì không được may mắn như thế, họ không tìm được lý do,  cứ lơ lửng, lưng chừng giữa mọi thứ. Có cũng được mà mất cũng hay.

Em chẳng giống ai, không vui, không buồn, không đau không hạnh phúc cũng không cần lý do. Em không quan tâm đến cuộc sống quanh em và ngay cả cuộc đời mình. Tồn tại hay đang sống đối với em cũng không có ý nghĩa.

Ánh mắt em là một màu trong suốt những sâu thẳm là một vùng xám không đen, không trắng.
Không nhìn ra được điều gì từ ánh mắt ấy. Có lẽ trong ấy chẳng chứa đựng bất cứ điều gì. Có lần em đứng trước gương rất lâu và đặt câu hỏi: Tại sao con người lại mặc những mảnh vải đủ màu này  và đặt chúng tên là quần áo chứ? Tại sao không phải là thứ gì đó khác hơn?. Hay khi em chứng kiến nhóm người nào đó tự dưng bật cười mà trong khi em chẳng nghe được điều gì khôi hài ở đó. Cũng tương tự thế khi em thấy người ta khóc. Đối với em điều đó để làm gì và sau đó thì tại sao như thế em cũng mặc kệ.

S
   📷: Sưu tầm

Có đôi lúc em lại đặt câu hỏi vô cùng kì lạ: Tại sao con người phải có người khác bên cạnh mới cười nhiều, mà cỏ cây chỉ có một mình vẫn sống, chúng ở đó qua năm này năm khác, một mình. Liệu có bao giờ buồn không nhỉ? Sao chẳng thấy chúng khóc, hay kêu than?

Những người xung quanh, em thấy họ tranh giành, họ ghét nhau, họ hại nhau, thậm chí họ chà đạp lên nhau. Điều ấy để làm gì? Được là gì? Mất là gì? Nếu chẳng được chẳng mất liệu có sao không? Tại sao họ phải như vậy?

Tại sao trời lại có gió? Tại sao lại có ngày và đêm? Và tại sao lại có em? Em như một sinh vật lạ vô tình rơi vào thế giới này. Không đến để đi đâu, không ở vì điều gì. Những con người kì lạ họ bắt lấy tay em và nói điều gì đó mà em không nghe hoặc là không muốn nghe hay đôi khi là em không hiểu thật. Em trân trân nhìn vào họ và rồi sau đó em gạt ra vì  cảm thấy họ thật kì lạ.

Tôi là một phần trong em hay em là một phần trong tôi và một phần ấy phải sống cuộc sống của một con người. Nghe, nhìn và cảm nhận được mọi thứ nhưng rồi cũng bị em cuốn theo mà lơ lửng giữa cuộc đời. Tôi cũng yêu nhưng vì sự hững hờ của em mà trở nên vô tình. Tôi cũng buồn nhưng vì sự hững hờ của em mà tôi mặc kệ. Tôi cũng biết hạnh phúc nhưng vì sự hững hờ của em mà thôi không cười nhiều. Tôi dõi theo em mà em thì chưa một lần nhìn tôi, chưa một lần quay lại. Trong mắt em chưa một lần có tôi vì thế mà tôi trở thành kẻ đi lạc. Nhìn đám mây trời trôi lơ lửng trên cao kia, tôi thấy mình thật giống.

Người ta kéo mặt một cái là có thể cười, nhăn một cái là có thể khóc. Người ta sáng nay bước vội để đi làm, chiều về vội vàng để bên người họ yêu thương. Người ta dễ dàng sân si khi có được thứ mình muốn, cũng dễ dàng buông xả bất cứ thứ cảm xúc gì trong họ. Em thấy không?! Vì em mà tôi trở thành kẻ nghèo nàn. Nghèo đến nỗi bản thân muốn điều gì cũng chẳng biết.
   Cỏ

S
   📷: Sưu tầm


--------------------

 

"NGÀY NÀO ĐÓ NGƯỜI HIỂU TÔI MUỘN RỒI" (Gấu Thảo)

Ngày nào đó sẽ có người ôm lấy tôi, nhẹ nhàng và sâu lắng :

"Anh đừng buồn nữa, em ở đây mà, chân ái của anh ở đây. Lại đây nào hôm nay mọi thứ ổn hơn chưa anh ?"

Tôi dốc cạn lòng thương người nhưng bị người chối bỏ, tôi vì người mà chống lại cả thiên hạ, tôi vì người mà khước từ tình cảm người khác, tôi cũng vì người mà trở nên lạnh lùng cố chấp. Vậy đổi lại tôi được gì? Những cái đành lòng quay đi nuối tiếc, những nỗi đau hằng đêm kiếm tìm, những quá khứ một màu ảm đạm.
Nhìn xem, những người ngoài kia họ thương cảm cho tôi, họ đau lòng thay một cuộc tình dang dở, một nỗi đau không thể gọi tên.

Nếu một ngày người quay bước trở lại tôi sẽ từ chối, tôi sẽ chạy trốn. "Dù chân thành hay chân tình thì cũng đều có chân, nó không đứng đợi ai mãi cả" tôi sẽ không để người sau này cố gắng che lấp khoảng trống trong tôi phải buồn lòng, không bao giờ để người cố gắng xoa dịu vết thương cho tôi phải rơi nước mắt. Ngày em ra đi những giọt lệ trên má tôi chấm hết cuộc tình này, người con gái ấy đang cho tôi những điều tôi hằng mong ước, những giản đơn khao khát ngày nào tôi hi vọng ở người.

C
   📷: Xuân Trường

 

"TA VIẾT CHO EM"

Ta chúc em một cuộc đời an yên, đánh bài có tứ quý, uống rượu có bạn hiền, đánh chân ái về hạnh phúc. Chúc em bầu trời đầy nắng, chúc em tiền đồ tựa gấm hoa, tương lai tươi sáng.

Những tháng ngày đau khổ đã qua rồi hỡi em, hãy mỉm cười với tương lai của em, hãy ngắm nhìn bầu trời trong xanh đôi mắt đầy thơ mộng của em đừng để người khác có quyền làm thương tổn. Ta mong trái tim bao dung và ấm áp của em sẽ gặp được một trái tim cùng nhịp đập, một ngày không xa nếu báo hỉ xin em hãy cất tên anh ở một miền ký ức xa, đừng nhớ đến anh để ghi vào tấm thiệp mời anh sẽ đau lòng lắm đấy. Và cũng xin em đừng nhớ về những tháng năm êm ấm tuổi học trò, đừng nhớ về chàng trai trẻ đã cố gắng vì em và đạp đổ tất cả cũng vì em ! Hãy trả lại tôi một cuộc sống bình yên, tôi không đợi em nữa !
"NỬA ĐỜI SAU TÌNH NGƯỜI TƯƠI SÁNG
NỬA ĐỜI TÔI HOÀN LẠI CHO TÔI !"
   Gấu Thảo

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.