[RADIO TRUYỆN NGẮN #120] MÙA GIEO THƯƠNG NHỚ [PHẦN I]
📻 Truyện ngắn: MÙA GIEO THƯƠNG NHỚ [Phần I]
🖊Sáng tác: Thùy Dương
🎙Giọng đọc: Thu Thảo
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
🎞️ Hình ảnh: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Dưới cái nắng nóng oi bức của mùa hè, ngày mà tụi học sinh đâu đó đang bận rộn chờ nghĩ hè, chờ những cuộc đi chơi của gia đình thì nó đang gom những bộ đồ chất đầy vô vali của mình. Tiếng mẹ của nó vọng từ căn bếp nhỏ như đang muốn giữ chân nó lại nhưng vẫn không thể nào ngăn nó đi được. Đâu đó nghe được tiếng của mẹ mình, nó ôm đống đồ đang dọn dở đi ra ngoài.
“Mẹ vừa mới kêu con hả?”
Mẹ nó vừa nghe thấy tiếng đứa con gái bé nhỏ của mình, cũng với tay tắt lửa trên bếp rồi lấy đồ ăn ra từng tô nhỏ, động tác của mẹ nó không nhanh mà không chậm cho tới tận hơn 10 phút sau mẹ nó mới nhìn ra ngoài, nó vẫn còn ôm đống đồ nhìn về phía bếp mà không một chút động đậy.
“Mày không thấy mẹ đang dọn cơm hay sao không ra phụ vậy con? Còn đứng đó đợi mẹ bưng lên cho mày ăn hả?” – Mẹ nó la vọng từ căn bếp lên.
“Để con xuống liền, ai lại nỡ la con gái bé bỏng của mình như thế.”
“Bé bỏng gì mà tận 20 tuổi rồi hả? Khi nào mày mới chịu lớn hả con?” – Mẹ nó nhìn nó bằng đôi mắt yêu thương.
Nó cười hì hì để hết đống đồ vừa nãy lại trên giường rồi chạy xuống phụ mẹ. Đúng vậy, nó là một đứa con gái 20 tuổi xuân xanh nhưng mà đối với mẹ, nó cũng chỉ là đứa con bé nhỏ mẹ nó sinh ra thôi. Hai mẹ con, người bưng cơm, người dọn chén cứ vậy mà đem lên bàn ăn, cho đến lúc chỉ còn vài ba đôi đũa thì mẹ nó đứng khựng lại ở bàn, nó gom đủ đũa lên nhìn thấy mẹ nó.
“Mẹ sao á mẹ? Sao không ngồi xuống mà đứng cho mỏi chân mẹ yêu đó.” – Nó cười hì hì.
“Khi nào con đi?”
Câu hỏi của mẹ nó làm không khí trở nên yên tĩnh, tuy chỉ là câu hỏi ngắn nhưng nó cảm nhận được việc mẹ nó đang buồn vì phải xa đứa con gái yêu quý của mình. Nó chỉ thở dài rồi mỉm cười kéo mẹ nó ngồi vào bàn ăn.
“Chắc vài bữa nữa con đi, lịch trường học sớm quá nên con phải lên đó dọn dẹp lại phòng trọ chuẩn bị đi học nữa.” – Nó đá mắt sang chỗ khác.
“Sao sớm quá vậy con? Mày mới về chơi với mẹ có mấy hôm mà phải lên học lại rồi.” – Mẹ nó nhìn ra cửa thở dài.
Hai mẹ con nói chuyện được vài ba câu thì tiếng ba nó đi làm vừa về, nó chạy ùa ra cửa như một đứa con nít chỉ để xem ba có đem bánh về ăn hay không. Mẹ nó ngồi nhìn một lúc lâu rồi cũng ra kêu hai cha con nó vào ăn cơm. Bữa cơm cũng như mọi ngày, ba nó kể về một ngày đi làm mệt mỏi rồi xoay qua khen món mẹ làm, cả nhà ăn cơm trong tiếng cười vì mấy câu chuyện nhạt nhẽo mà nó kể ra. Sau bữa cơm thì ai làm việc nấy, ba nó ngồi xem ti vi trong phòng khách, xem mấy bộ phim từ thời xa lắc mà nó còn chẳng biết năm nào, còn nó thì đang xếp đống quần áo còn lại vào túi. Âm thanh bỗng nhiên tĩnh lặng lại, chắc có lẽ do nó nằm trong phòng nên tiếng ti vi của ba cũng biến mất hẳn, chuyện này đối với nó của trước kia là chuyện quá bình thường, phòng vẫn yên lặng cho dù ba nó có hát hò đi nữa. Nhưng lần này nó lại cảm thấy khác đi, có lẽ cảm giác nó dường như không còn thuộc về ngôi nhà của mình nữa, ngôi nhà mà nó sống mười mấy năm đến bây giờ khi nó lại phải tiếp tục đi chỉ để nó nghe được câu “hôm nào về chơi”. Dường như nó giống như một vị khách vãng lai đến rồi lại đi, nó nhớ về câu mẹ nó hỏi, bỗng dưng trong lòng nó trào lên cảm giác trống trải kì lạ.
Add new comment