[RADIO TRUYỆN NGẮN #121] MÙA GIEO THƯƠNG NHỚ [Phần II]

Sáng tác: Thùy Dương – Giọng đọc: Thu Thảo
Thiết kế: Anh Thư - 📸: Sưu tầm

📻 Truyện ngắn: MÙA GIEO THƯƠNG NHỚ [Phần II]

🖊Sáng tác: Thùy Dương 

🎙Giọng đọc: Thu Thảo 

🎼Âm nhạc: Sưu Tầm 

🎞️ Hình ảnh: Sưu Tầm 

📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

Dường như nó giống như một vị khách vãng lai đến rồi lại đi, nó nhớ về câu mẹ nó hỏi, bỗng dưng trong lòng nó trào lên cảm giác trống trải kì lạ. 

Tiếng cửa phòng được mở ra làm cắt đứt đi mạch suy nghĩ của nó, cái dĩa rau câu mà nó thấy ba nó mua lúc chiều được mẹ cắt gọn gàng đem vào cho nó.

“Giờ này vẫn còn xếp đồ hả con? Thôi bỏ đồ xuống lại đây ăn cho mát rồi làm tiếp nè con.” - Mẹ nó để dĩa rau câu lên bàn học rồi lại giường.

“Dạ, còn có vài bộ đồ nữa là con dọn xong rồi. Thôi chắc để lát con ăn luôn chứ mắc công thèm nữa rồi khỏi xếp đồ.”

“Sao mày gấp vậy con? Ăn uống mà đợi rồi nào ăn được. Lại ăn đi mẹ xếp phụ cho.” – Mẹ nó đánh nhẹ vào tay nó.

Nghe lời mẹ, nó cũng đi lại ăn, đúng là người lớn xếp đồ nhanh hơn bọn trẻ nhiều, nó chỉ vừa mới ăn vài ba miếng thì mẹ nó đã cho hết đống đồ vào vali một cách gọn gàng. Nó nhìn mẹ nó bằng đôi mắt thán phục, mở miệng ra khen mẹ nó.

“Mẹ… chẹp chẹp… ha….y chẹp” – Nó vừa nhai vừa định khen mẹ nó. 

“Ngưng liền, con gái con đứa lớn mà vừa ăn vừa nói hả con? Chúng bạn mày nó cười thúi đầu mày bây giờ.” – Mẹ chặn họng nó lại.

Nó định mở miệng ra khen mẹ nó vài câu mà chưa gì đã bị mẹ nó chửi, thế là nó ấm ức giả bộ giận dỗi nhìn chỗ khác. Mẹ nó ngồi cười ha hả vì ba cái hành động trẻ con, nó cũng theo đà mẹ nó mà cười theo, qua đi cái cảm xúc vui vẻ, tự nhiên nó thấy mẹ nó trầm đi một lúc như đang muốn nói gì với nó vậy. Cũng lân la lại giường rồi nó xoa bóp vai mẹ nó mà hỏi.

“Sao vậy mẹ, tự nhiên đang vui mà mẹ trầm tư vậy?” – Nó nghiêng người về phía mẹ nó.

“Con đi khi nào về? Bây mới về với mẹ có mấy hôm là phải đi tiếp rồi, mẹ còn chưa ở với con được ít lâu mà lại chuẩn bị bắt xe cho con nữa rồi” – Mẹ ngồi đó thở dài.

“Con cũng chưa biết nữa. Lịch học dày quá, chắc cũng phải mấy tháng nữa con mới về được.”

“Lâu quá trời, ba con thấy vậy mà mày đi ổng cũng buồn dữ lắm. Mà ổng nói với mẹ là bây đi mà ổng buồn quá thì hơi sức đâu mà làm, rồi bây thấy ba vậy sao mà học hành cho được. Nên là thôi ổng cũng im im cho con khỏi phải suy nghĩ nhiều.” – Mẹ rơm rớm nước mắt nhìn về phía cửa sổ phòng nó.

“Thôi mẹ đừng khóc, mùa đi mà mẹ. Trẻ con đi chơi, sinh viên đi học, cái tuổi con giờ học hành chứ đi chơi cũng khó.”

Nói xong nó lấy tay xoa mặt mẹ nó như nói rằng nó cũng sẽ trở về để mẹ yên tâm. Nó vừa gom vali để một bên vừa dọn đồ ăn ra ngoài, tối đó nó với mẹ ngồi tâm sự với nhau. Mẹ nó kể về chuyện ngày xưa thời bà còn trẻ, thời mà còn chạy theo đam mê tuổi mới lớn, còn nó, nó kể chuyện học hành ở đại học, kể nó gặp được ai, gặp cái gì ở đó. Thế là cả hai trò chuyện suốt một đêm, cũng cười đùa vui vẻ, nó biết nhiều hơn về cuộc đời của mẹ, những cái chuyện mà chưa bao giờ nó nghe, những thú vui ngày xưa cũng như đam mê của mẹ nó, mà chắc có lẽ lần đầu mẹ con nói chuyện nhiều đến vậy.

A
📷: Pinterest 

Rồi ngày mới cũng đã đến, chuyện vẫn tiếp diễn như mọi ngày, nó cũng chỉ dọn dẹp đồ đợi cho đến ngày lên xe. Ba mẹ nó cũng chỉ ngồi đợi cái ngày mà con gái họ phải lên đi học, có đôi khi nó cũng suy nghĩ bản thân mình nên ở lại nhà thêm vài ngày với bố mẹ hoặc không học nữa mà ở nhà luôn rồi đi làm kiếm tiền. Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng chốc thôi lại ngừng, nó biết nó nghỉ học thì ba mẹ nó khổ, cơm áo gạo tiền trong nhà không cho phép nó bỏ con đường học của mình, niềm đam mê cũng không cho phép nó từ bỏ đi mọi thứ mà mình đang cố gắng. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy cho đến trước ngày nó chuẩn bị lên xe. Nó để hết đống đồ của nó ngoài phòng khách cho tiện việc di chuyển ra ngoài, nó vừa ôm hết đồ ra với ba nó thì mẹ nó chạy xe về cùng với một cái túi to đã chuẩn bị sẵn.

“Mai con đi nhớ đem mấy cái này theo nha. Có bánh trái, đồ dùng cá nhân rồi mấy cái đồ ăn dự trữ mẹ chuẩn bị sẵn rồi đó, đi đường có đói thì đem ra ăn nha con.” – Mẹ nó đem để lại chung với cái vali.

“Cái gì nhiều dữ vậy mẹ. Mai con đem chắc mấy ông lơ xe ổng hết hồn luôn đó.” - Nó cười hì hì chỉ vào đống đồ của mẹ nó.

“Cái này mẹ chưa có mua đủ nữa. Mẹ đưa cho mày hết, mốt mẹ gửi thêm chứ nhiều đâu mà nhiều!”

“Quá trời luôn mà. Thôi mẹ cứ để đó đi, mai con đi nhắc con đem theo nha mẹ. Yêu mẹ nhiều, hehe.”

Nó cười hì hì rồi làm động tác bắn tim với mẹ, mẹ nó vừa cười vừa bảo nó bị khùng mới làm ba cái hành động trẻ con mà mẹ không hiểu gì hết, cả nhà cũng có một trận cười vui vẻ trước lúc nó đi. Nhưng mà chuyện gì tới rồi cũng phải tới, nó đem đồ ra ngoài sân đứng đợi xe, ba nó đang bắt xe cho nó, mẹ nó thì vẫn rơm rớm nước mắt nhìn nó.

“Thôi mẹ không có buồn nha. Mấy tháng nữa con lại về chơi với ba mẹ nữa mà chứ có đi luôn đâu nè.”

“Mày đi thì ba mẹ nhớ chứ sao con, mà thôi hôm nào con lại về chơi nha. Có về thì nói mẹ một tiếng, mẹ nấu mấy món ngon cho mà ăn.” - Mẹ nó ôm nó vào lòng.

“Haha mẹ nói như con bị bỏ đói vậy á mẹ.” - Nó cười chọc mẹ nó.

Nó cười đùa với mẹ cho mẹ nó yên tâm, bỗng nó im lặng một cách lạ thường, có lẽ nó suy nghĩ gì đó nhưng rồi lại thôi, mẹ nó cũng thấy dáng vẻ kì lạ đó nên cũng định hỏi nó vài câu nhưng chưa kịp mở miệng nó đã lên tiếng trước.

“Mùa đi mà mẹ... Rồi sẽ có cái mùa mà con người ta phải đi đến một nơi khác để làm việc của họ, có lẽ mùa đi này nó vừa tích cực vừa tiêu cực, nhưng rồi ai cũng sẽ trở về. Vì có mùa đi, ta cũng sẽ có mùa trở về.”

Xe cũng đến rồi, nó nhìn mẹ nó cười rồi ôm hành lý đem lên xe, ba cũng phụ đưa đồ cho nó. Nó vẫy tay chào tạm biệt gia đình của mình rồi cùng chuyến xe khởi hành tới nơi nó cần đến. Có lẽ, nó suy nghĩ đúng, nhà bây giờ giống như không còn là nhà của nó nữa, nhưng ít ra đâu đó nó vẫn còn một nơi để có thể đi và trở về, nó không phải là vị khách vãng lai mà là người có nơi để về. Với nó mùa đi là mùa gieo nhớ thương, nhưng mùa nó trở về là mùa của tình thương đang chờ.   

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.