[RADIO TRUYỆN NGẮN #96] MỘT NGÀY LÀM CHA (Phần 2)

Sáng tác: Đông - Giọng Đọc: Chương Dương - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Hồng Nhật - Ảnh: Sưu tầm

📻 Truyện ngắn: MỘT NGÀY LÀM CHA (Phần 1)
🖊Sáng tác: Đông
🎙Giọng đọc: Chương Dương
🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt - You Are The Light
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

 

Sáng chủ nhật, Bình mặc một bộ đồ lịch lãm, ra dáng người cha thành đạt đến đón cô bé. Tiên cúi đầu chào các cô rồi chạy vù ra cổng, nhưng vừa nhìn thấy anh thì đơ người, lộ ra vẻ thất vọng trong giây lát rồi lại tươi cười nịnh nọt:

 

Cha à, nhìn cha ngầu quá.”

 

Bình còn chưa có người yêu, giờ đây lại nắm tay con gái đi dạo phố. Lòng anh cứ bâng khuâng khó tả. Nếu lúc đó anh từ chối thì sẽ áy náy lắm, còn đồng ý thì chẳng biết nên làm gì cho trọn vẹn. Họ đến một cửa hàng kem. Cô chủ vừa nhìn là nhận ra cô bé ngay.

 

Chà, lâu rồi mới được gặp bé Tiên đấy. Mà con đi cùng ai thế?”

 

Họ bối rối không biết nên nói thế nào cho thuận. Cuối cùng con bé mỉm cười cầm lấy ly kem, trả lời đơn giản:

 

Là tình nguyện viên ạ.”

 

Suốt khoảng thời gian tiếp theo, Tiên không nhắc gì đến chuyện cha mình, có lẽ cô bé chỉ muốn được tận hưởng chuyến đi này. Cô bé cứ liên tục chọc ghẹo làm anh cười suốt cả ngày. Anh không ngại cõng con bé trên lưng, dạo quanh các con đường xinh đẹp. Còn mua cho cô một bạn gấu bông đáng yêu. Cứ một, hai giờ đồng hồ là con bé lại tìm chỗ để nghỉ chân. Chắc là sợ “cha” mình sẽ mệt, sẽ không thể trở về như cha Quang vậy.

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

 

Cuối ngày, Bình chở cô đến gần bãi biển. Họ ngồi trên ghế đá, nhìn bức tranh có cha và con gái mà họ vừa vẽ cùng nhau đang dần khô. Thủy Tiên chỉ về phía xa xa, nơi có vài con thuyền đang neo đậu rồi thắc mắc:

 

Cha Bình ơi, khi ai đó rơi xuống biển, chắc là họ lạnh lắm phải không ạ? Con ước gì mình có thể lặn thật giỏi để cứu họ lên.”

 

Anh biết trong lòng con bé chưa từng nguôi ngoai đi cảm giác mất người thân. Anh nghĩ ngợi đôi câu để an ủi cô gái nhỏ:

 

“Vì họ là người tốt, nên sẽ được lên thiên đường con ạ. Tiên này, sau này cứ mỗi cuối tuần cha sẽ đến, con đừng buồn nữa nhé.”

 

Hai năm qua, cô bé vẫn thường lén lút nhìn theo các gia đình ở gần trại trẻ mồ côi. Hoặc thậm chí là hai cha con nào đó đèo nhau ngang qua cổng. Tiên thầm ao ước được ngồi phía sau xe của cha, vòng tay ôm lấy người. Dù chỉ trong phút chốc thôi, em sẽ ôm thật chặt để giữ gìn chút hơi ấm còn sót lại.

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

 

Cha Bình có nét rất giống cha Quang. Nhất là khi cười ấy. Hai nụ cười đẹp nhất mà con được nhìn thấy.”

 

Nói xong Tiên cũng tự mỉm cười. Hoá ra đó là lý do cô bé không ngừng trêu Bình.

 

Ánh nắng của buổi chiều đang len lỏi qua tán lá, rồi chầm chậm biến tan những sợi nắng cuối cùng. Trước mặt là biển cả, bên cạnh là gia đình. Trong đáy mắt của Tiên đọng lại vài giọt nước. Không hiểu vì vui hay buồn tủi nên con bé cứ thế mà khóc. Dù sao thì Bình cũng chẳng có kinh nghiệm, chỉ sợ mình đã nói gì sai. Anh vội vàng sắp xếp lại thổn thức trong lòng mà dỗ dành.

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

 

Nào nào, không sao, có cha đây rồi. Đừng khóc.”

 

Thủy Tiên nấc lên vài tiếng rồi đưa tay lên lau nước mắt.

 

Cha Quang của con là thuyền trưởng. Cha chưa từng mặc đồ sang trọng thế này. Người của ông ấy đầy mùi cá tôm và vị mặn của biển cả.”

 

Bình nhìn lại bộ sơ mi chỉnh tề trên người, có chút ngại ngùng. Vai diễn này anh khó lòng làm tốt. Dù cho trên người anh là bộ đồ đánh cá của ngư dân thì anh cũng chẳng làm sao có thể phủ lên người lớp gió sương bươn chải như ông. Anh biết con bé hiểu chuyện, dù tình thương bị khuyết nhưng tâm hồn thì cứng cỏi, đáng yêu.

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

 

Cô bé cầm bức tranh khi nãy lên, ngắm nghía thật kỹ. Chốc sau em cầm lấy màu vẽ, tỉ mỉ khoanh một hình tròn bên trên đầu của mình. Anh nhìn theo rồi nhận ra gì đó. Chẳng đợi anh thắc mắc, Thủy Tiên hít một hơi thật sâu, nói một cách trôi chảy:

 

“Trước đây con từng ngất xỉu ở phòng ăn, sau đó các cô nói là tim của con không được khoẻ, cần phải bảo vệ nó. Hôm nay khi ra ngoài các cô đã khuyên ngăn nhưng con nhất quyết xin đi. Con không nghe lời, vậy con có còn được lên thiên đường không cha?”

 

Người cha bất đắc dĩ bấy giờ mới hiểu tường tận được cái gọi là thời gian có hạn. Anh ôm cô bé vào lòng vỗ về, như thể chính mình cũng sắp mất đi một điều quý giá.

 

Có chứ. Con ngoan lắm, con sẽ là thiên thần nhỏ xinh xắn nhất.”

 

Hai người cứ ngồi bên nhau như thế, chờ hoàng hôn khuất dạng sau đường chân trời dài đằng đẵng. Sinh mệnh em ấy quá ngắn, nhưng Thủy Tiên chưa từng hối tiếc bao giờ. Dường như cô bé sắp được bình yên ở bên cạnh cha của mình rồi, còn Bình thì sẽ vương vấn mãi một niềm thương cảm.

 

   HẾT PHẦN 2

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.