HOÀI [Chương 1]
Chương 1
Thị xã đón chào lần đầu tiên tôi đến đây bằng một cơn mưa đêm tầm tã. Xuống tàu một lúc lâu rồi, tôi vẫn không biết mình nên đi đâu. Tôi ôm hành lý đứng nép ở một góc sân chờ trong nhà ga, ngơ ngẩn nhìn từng bóng người vội đến vội đi, rồi rất nhanh đều tan vào trong màn mưa.
Phố thị nhỏ nên người xuống ga này cũng thưa thớt. Chẳng mấy chốc dường như cả sân ga bây giờ chỉ còn lại mình tôi và mưa. Vài bóng đèn dọc hành lang ga chờ đúng giờ được thắp lên tỏa ra những vòng sáng vàng nhàn nhạt, phủ lên cái bóng dưới chân tôi. Cả hai hòa trộn vào nhau thành một thứ màu mang sắc thăm thẳm của nỗi cô đơn.
Một ông bác mặc đồng phục của nhân viên nhà ga chắc thấy tôi cứ đứng mãi đó nên đi ra hỏi thăm:
– Cậu chờ người nhà đến đón sao?
Tôi lắc đầu, đáp lại:
– Không, cháu từ nơi khác mới đến. Bác cho cháu hỏi gần đây có nhà trọ nào không bác?
Nghe tôi nói thế, người đàn ông có mái tóc điểm hoa râm kia cẩn thận nhìn tôi một lượt:
– Cậu nhìn như học sinh, không phải bỏ nhà đi đấy chứ?
Tôi nghe thế chỉ còn biết mỉm cười chua chát:
– Trông cháu giống dân bỏ nhà đi lắm hả bác?
– Nhìn không khác gì. Mà thôi, gần đây cũng chả có nhà trọ nào đâu. Cậu cứ vào đây với tôi trước đã.
Nói rồi ông dợm bước quay đi. Cũng không còn nơi nào để đi, tôi bèn theo sau ông. Ông bác dẫn tôi về căn phòng trực của ga. Phòng không rộng lắm, chắc vì thế nên không bày biện nhiều đồ đạc.
Một chiếc bàn làm việc, trên có đặt vài chồng sổ sách, cạnh đó là một tủ hồ sơ, rồi mới tới “góc nhỏ riêng tư” mà ông bác hóm hỉnh giới thiệu. Nơi đó chỉ trải vừa một chiếc chiếu, thêm chiếc ghế trên để một cái bình thủy cùng vài vật dụng linh tinh khác.
Tôi vục đầu vào bát mì tôm còn tỏa khói nghi ngút mà ông Hoàng - người trực nhà ga tốt bụng vừa nấu cho. Chợt cảm thấy tiếng mưa rả rích ngoài kia như vọng về từ một cõi xa xăm. Nước dùng nóng hôi hổi tràn qua cổ họng, rót từng chút hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể tôi. Chỉ là một tô mì không, nào có ớt đâu mà tôi cảm thấy mũi mình lại cay cay.
– Đúng là tụi trẻ chúng bây nông nổi và bồng bột quá thật. Nhưng thế mới đúng là tuổi trẻ chứ. Lăn lộn, thất bại rồi mới khôn ra. - Nghe xong câu chuyện của tôi, ông Hoàng vừa rít điếu thuốc vừa cười khà khà nói
Nông nổi và bồng bột sao? Tôi nghĩ ông nói không hề sai.

Thi xong tốt nghiệp cấp ba, tôi quyết định sẽ không thi lên đại học. Tôi muốn đi trải nghiệm các nơi và được tiếp tục vẽ.
Mọi người trong nhà nghe xong quyết định của tôi dĩ nhên đều phản đối, với đủ thứ lý do được đưa ra: sức học tôi không hề tồi, phải có tấm bằng đại học mới mong tiến thân, rồi thì tương lai, rồi cả mặt mũi gia đình...
Tôi vẫn nhớ kỹ lời ba tôi đã nói lúc đó là:
- Tại sao con không bao giờ làm ba bớt lo lắng như hai anh chị của con?
Câu nói đó tôi đã nghe rất nhiều lần. Mỗi lần nghe xong tôi cảm thấy như có sợi dây đang thít chặt lấy cổ tôi, đã thít chặt suốt mười mấy năm qua.
Bởi vì cho dù tôi có cố gắng đến đâu thì với bố mẹ, tôi vẫn luôn sống dưới cái danh tài năng không bao giờ bằng anh chị mình. Thật kỳ lạ khi tôi có một gia đình hòa thuận tri thức nhưng lại không bao giờ cảm giác được sự gần gũi, ấm áp. Mỗi ngày của tôi luôn là phải sống làm sao để bố mẹ có thể tự hào, hay anh chị không phải xấu hổ.
Và tôi biết đã đến thời điểm giới hạn của sự chịu đựng của mình, đã đến lúc tôi phải tự tay cắt đi những sợi dây ràng buộc ấy. Nếu không chính bản thân tôi sẽ bị chúng quấn chặt và hút đến cạn kiệt chút sinh lực ít ỏi còn lại.
Dòng máu chảy trong huyết quản tôi đang kêu gào sự thoát ly. Dù tôi biết để có được điều ấy, tôi sẽ phải đánh đổi rất nhiều thứ.
– Thế bây giờ cậu dự tính thế nào?
– Cháu tính tìm một chỗ trọ trước, rồi mới đi tìm công việc.
– Việc làm thì tôi không thể giúp cậu rồi. Còn phòng trọ tôi có ông bạn đang có phòng cho thuê. Nhưng ông bạn tôi là người kỹ tính lại thích yên tĩnh, nên rất kén khách trọ. Tôi chỉ giới thiệu, có được hay không tôi không hứa chắc.
– Cháu cám ơn bác trước. Được hay không cũng không sao ạ. Bác giúp cháu nhiều quá rồi.
Nếu không có sự nhiệt tình của ông Hoàng, thật sự đêm nay tôi cũng không chắc mình sẽ tìm được nơi nào để nghỉ lại.
– Có gì đâu. Tôi ngồi trong phòng quan sát cậu một hồi, thấy cậu cứ ngơ ngẩn đứng một chỗ. Đoán chừng cậu có chuyện gì nên đến hỏi thăm thử.
Đêm nay không còn tàu nào qua ga, sắp xếp xong công việc ông Hoàng vặn nhỏ ngọn đèn bàn rồi bảo tôi nghỉ ngơi.
Tôi lấy vài bộ quần áo ra, xếp vuông vắn làm cái gối tạm, rồi mới nằm xuống một bên chiếu. Nghĩ nghĩ sao tôi lại muốn hỏi:
– Trông cháu giống kẻ gian lắm sao, mà ông quan sát cháu kỹ thế?
Mãi vẫn không có tiếng ông Hoàng trả lời, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Chợt mơ màng nghe thấy dường như có ai đang buông một tiếng thở dài, nhẹ tan vào màn mưa.
Cát Vũ
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: HOÀI [Chương 1]
Add new comment