33 NGÀY TRƯỚC TẾT
Những năm đầu làm sinh viên, hầu như tôi không đọc sách gì khác ngoài những quyển giáo trình, sách tham khảo và truyện tranh, và đó cũng là những năm cuối cùng mà tôi còn giữ được nhiều cảm xúc tinh khôi như thời học sinh phổ thông. Nếu có thể vặn ngược chiều kim đồng hồ để quay trở lại, tôi sẽ không ngại ngần mà đồng ý vì nhiều lý do, và dĩ nhiên, tất cả những lý do này đều rất quan trọng với tôi ngay tại thời điểm bây giờ và cả sau này nữa.
Có một điều mà phần đông chúng ta không thể phủ nhận là: những ai vẫn đang được sống vui vẻ trong ngôi nhà thời thơ ấu thì thật sự rất may mắn. Theo thời gian, Nhà không còn là một khái niệm về vật chất hay nơi chốn nữa rồi, bạn biết đấy. Nhà là một vết hằn sâu trên vỏ não; một bức ảnh động tràn ngập hiệu ứng “glow” của tình yêu và “blur” của ký ức; một tiếng gọi êm dịu, thổn thức, ngắt quãng và đầy âm vang đến từ quá khứ…!
***
"Nơi nào có người nghĩ về bạn, nơi đó chính là nhà."
Tết đối với tụi học trò chúng tôi là một trong hai kỳ nghỉ dài trong năm để xả hơi sau nhiều tháng liền vùi đầu vào bài vở, kiểm tra và thi cử. Vì đứa nào cũng thích nên cơ thể và trí não cũng trở nên nhạy cảm với thời tiết và ngày tháng ghê gớm. Nhất là vào tháng 12, thấy trời bắt đầu lành lạnh là biết sắp đến Noel rồi, trước cả khi ngoài chợ và các cửa hàng chạy dọc con phố chính bắt đầu xôn xao, nhộn nhịp với những dây kim tuyến và đèn chớp lấp lánh. Xem nào: qua Noel tầm một tháng nữa là Tết thôi! Đấy là nói theo kiểu chung chung chứ sự thật thì nhiều đứa còn ngồi quẹt bút, đếm lịch và nhẩm tính ngày tháng từ rất lâu trước đó rồi cơ. Ưu hay nhược của việc ứng dụng toán học đây nhỉ?
Hồi còn học cấp 2, rồi lên lớp 10, 11, tôi cũng vô cùng thích mỗi khi Tết đến vì được nghỉ ở nhà; được ngồi cả ngày dán mắt vào tivi coi những chương trình mà lúc đi học hiếm khi được xem; được ngủ đến khi nào mình thích, được nhìn ngắm, phụ giúp ba má trong những công việc thường ngày; được chơi với các em mèo và chó; được vẽ vời hoa lá cành; được ăn bánh tét, bánh tổ má làm; được đi chợ Tết mua kẹo, mứt, hạt dưa về nhâm nhi, được lì xì, v.v.. Dãy chữ “được” này có thể còn kéo dài nữa tùy người nhưng chắc chắn niềm hạnh phúc to lớn nhất là được sum họp, quây quần cùng gia đình trong mái nhà ấm áp. Cảm giác đó có lẽ còn thiêng liêng và tuyệt vời hơn rất nhiều khi đã trở thành một sinh viên xa nhà!

Đã hai năm rồi, hai năm làm sinh viên và cũng là hai năm trải qua cảm giác về một cái Tết không hề trọn vẹn. Ngày đi nhập học năm ấy cũng chính là ngày cuối cùng tôi được ở trong ngôi nhà thân thương suốt mười bảy năm đầu đời. Sau nhiều khó khăn, ba má đã quyết định bán ngôi nhà ấy để chuyển đi nơi khác. Thực ra tôi cũng biết được chuyện này sẽ xảy ra nhưng chỉ không ngờ là nó đến sớm thế! Tôi luyến tiếc từng gốc cây ngọn cỏ, từng góc nhà, từng khung cửa quen thuộc... Căn phòng ấy nơi tôi vẫn học tập vất vả hằng đêm. Bậc thềm đó mỗi khi chiều về tôi vẫn thường ngồi cùng má hay mấy đứa hàng xóm trò chuyện và hóng từng đợt gió mát dưới sông thổi lên. Những viên kẹo, gói bánh trong quán tạp hóa nho nhỏ trước nhà: ôi, thật thân thuộc biết bao!
Ngôi nhà bình yên với bức tường màu tím nhẹ nhàng này từng là nơi mỗi lần vừa đói bụng vừa mệt mỏi sau những buổi học, tôi luôn hướng về trong vô thức. Con đường với chiếc đập tràn bắc qua sông đã nhiều lần được làm đi làm lại, từ thưở đất đỏ lầy lội mỗi mùa mưa đến bây giờ là đường nhựa phẳng lì, tôi đều chứng kiến. Những ngôi nhà hai bên đường, những người hàng xóm tôi nhìn thấy mỗi ngày... Có lẽ tất cả những điều rất đỗi bình thường ấy không còn thuộc về tôi nữa rồi. Tôi khao khát từng làn gió mát, từng tiếng sóng vỗ ầm ầm mỗi đêm, khao khát cả chiếc lá vàng hay cánh hoa trắng rơi hai bên đường. Chúng không còn ở bên tôi nữa. Tôi biết nhưng rất muốn lờ đi tất cả…!
Rất nhiều lần, tôi thắc mắc không biết mọi người trong gia đình có cảm giác giống mình hay không. Và có những lúc tôi đã từng cho rằng ba má thật tệ khi quyết định bán nhà đi. Nhưng giờ nghĩ lại mới thấy mình thật ích kỷ, bởi vì chắc chắn một điều rằng: hơn ai hết, ba má mới là người yêu quý và gắn bó nhất với căn nhà, mảnh đất - nơi mà họ đã mất cả nửa cuộc đời gầy dựng nên. Tôi biết mình còn quá trẻ con.
Mỗi lần về lại con đường ấy, mà lần gần đây nhất là hồi Tết, để thăm thằng bạn hàng xóm trước đây. Tôi bất chợt cảm thấy xa lạ như thể nơi ấy chưa từng là nơi tôi ở. Tôi không dám ngước nhìn ngôi nhà cũ bởi vì tôi biết rằng mình không thể nhìn nó một cách bình thường. Tôi cảm thấy tội lỗi khi ghen tức với chủ nhân mới của ngôi nhà. Nó đâu còn là của tôi nữa… Tất nhiên, đó chỉ là một cảm giác nhất thời, bởi vì từng sự đổi thay của nơi này đang lần lượt chuyển đổi từ đôi mắt thấm sâu dần vào con tim tôi!
Bước từng bước chậm rãi trên cầu, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ chìm vào không gian của gió, nước và đất trời, tôi bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản lạ thường. Phải chăng tôi vẫn thuộc về nơi này, dù chỉ thật nhỏ nhoi?
2009-2022.
Add new comment