ĐỪNG CHỜ NĂM THÁNG RÊU XANH

Sáng tác: Mưa (Lê Bích Nguyệt) - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Hồng Nhật

Những con đường quanh co đi vào con xóm nhỏ. Nhắm mắt lại đã thấy tuổi thơ cười giòn trong gió. Chỗ đất kia vừa có một người nằm xuống, thiên thu vĩnh biệt. Mọi sự đến đi đều tuần tự theo thời gian, theo những vô thường của cuộc sống. Chúng mình thì vẫn miệt mài yêu thương nhau phải không?

Đừng chờ năm tháng trôi đi, khi biết nhận ra vô thường mới nói lời yêu thương nữa. Bởi vì tôi đã từng ngoan cố nghĩ rằng mình quá mệt mỏi và tuyệt vọng rồi. Cho đến khi đi bên cạnh chiếc quan tài dẫn ra huyệt mộ của một người thân thì mới bàng hoàng tỉnh giấc. 

S
📷: Sưu Tầm 

Quanh quẩn những ngày dài với liên tiếp vài sự không may. Tôi đã đi qua nó mà không có sự chuẩn bị nào cả. Soi gương thấy đứa kia tiều tụy, thì ra mình đã bỏ quên bản thân lâu đến vô cùng. Mình đã quên chăm sóc cho chính mình, vỗ về và yêu thương chính mình. Để những khi biến cố xảy đến đủ sức mà đương đầu. Nhưng chưa bao giờ là muộn màng đâu, khi loài chim vẫn còn hót trên cành cây vào mỗi buổi sớm mai. Mùi hương tha thiết của cánh đồng lúa mới. Từng tiếng kinh chiều xa xa từ ngôi chùa khuất sau lưng núi. Mỗi ngày bắt đầu bằng những điều bình dị. Tôi đều có thể dùng những thời khắc còn đang hiện hữu trên thế gian này để ôm lấy bản thân. Nói yêu thương những người bên cạnh. Nấu một bữa ăn, pha một tách trà. Lắng nghe nhiều hơn những âm thanh quen thuộc. Ngủ thật ngon vào mỗi buổi tối. 

Chỉ mong bản thân sẽ sống một đời hiền và ít dần những bão dông.

   (Mưa)

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.