HOÀNG HÔN

Sáng tác: Nhân Mã - Những Ngón Tay Đan

Viết cho mùa thu và những hoàng hôn thương nhớ những điều đã cũ.

Có những hoàng hôn tím ngọt, êm dịu, lãng đãng trôi. Tự nhiên thèm thả mình vào không gian tĩnh yên ấy, ngồi nghe buổi chiều tắt dần, nghe bóng tối phủ đầy vai nhỏ, ngập đầy đáy mắt... Em nghĩ về chúng mình.

Chiều muộn, ánh nắng yếu ớt không còn đủ sức rọi qua tán lá cây mà nhàn nhạt buông lõng rơi trên lá, đậu trên cỏ, tất cả cứ nhuốm màu hanh hao. Nhìn giọt nắng cuối ngày leo lắt phía chân trời sắp tối sẫm ngoài xa, em nghe lòng mình chênh vênh giữa hai miền thương nhớ và quên lãng. Phải chăng, cuộc tình của chúng ta cũng như buổi hoàng hôn, dù gắng đến mấy thì cũng phải chia xa. Mặt trời đi ngủ sau một ngày dài di chuyển từ đông sang tây. Anh và em, chưa kịp trọn nghĩa người thương đã buông tay thành người lạ. Hóa ra, vòng tròn quy luật người lạ - người thương – người lạ trong cuộc tình chúng ta rơi đâu mất đoạn người thương để khi nhìn lại em tự hỏi mình có thương nhau chưa?

Kể từ ngày em chọn im lặng để rời xa, anh chọn im lặng để né tránh, cuộc tình đã là đoạn cuối hoàng hôn, không thể níu kéo. Ngày mai, khi bình minh, nắng lại ấm, trời lại xanh, nhưng chúng ta vẫn là người lạ. Ngày mai, một ngày mai nào đó, chúng ta sẽ như mặt trời bắt đầu một hành trình mới, bên một người khác không phải nhau. Chúng ta đâu thể mãi mãi là đóa hương dương: tôn sùng thứ ánh sáng cao ngạo trên kia để rồi cúi đầu lặng lẽ trong bóng tối một mình.  Một ngày đi qua, hoàng hôn tắt nắng, bình yên dịu lại, ngày mai lại tỏa sáng. Đi qua một đoạn tình, đi qua một con người… hóa ra lạc nhau là mất. Buông tay, hai người sẽ đi về hai phương ngược lối làm sao có thể tìm về và nối lại những đứt gãy khi sơi tơ duyên vốn dĩ mong manh.

A
📷: Sưu Tầm 

Hoàng hôn nắng tắt kết thúc một ngày, em và anh buông tay nhau kết thúc một đoạn tình. Những cố gắng từ phía một người đâu thể cứu vãn một người đã muốn đi. Em giấu nhẹm mọi xúc cảm tiếc nuối để quay lưng như cuối ngày ánh sáng cuối cùng cũng phải chìm vào đêm. Buông… Hoàng hôn, dù có rực rỡ đến đâu rồi cũng bị bóng đêm nuốt chửng. Em dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng không giấu nổi lúc yếu đuối nước mắt lăn dài trong đêm… lặng lẽ.
Em nhận ra, đâu ai có thể giữ nắng đừng tắt khi hoàng hôn sắp tàn, cũng như đâu ai giữ nổi một người đã muốn đi. Nắng tắt. Tình tan. Đôi con tim bẽ bàng…Xa nhau… Hoàng hôn ấy ta lạc mất tay nhau, anh rẽ lối ngược về phía ấy tìm lại một sớm bình minh. Hoàng hôn bây giờ với em là những nốt lặng sau một quãng nỗi đau ngân dài.

Cái đẹp rực rỡ của bình minh có thể khiến người ta từ mong chờ đến chói mắt, cái đẹp lụi tàn của hoàng hôn sẽ khiến người tiếc nuối day dứt khi ánh sáng cuối cùng tắt lịm đi trong bóng tối. Đôi khi những thứ rực rỡ rất đáng theo đuổi nhưng phải trả bằng nhiều cảm giác không ai muốn: hụt hẫng, chênh vênh, đau lòng…

Hoàng hôn chiều nay của em như một nỗi huyễn hoặc của bản thân về bất cứ điều gì đang chảy qua trước đôi mắt nhắm nghiền - Mơ hồ...
Chuyện chúng mình
Vô vọng
Bất lực
Như một hoàng hôn...

Rực rỡ
Lụi tàn
Níu kéo?
Không bao giờ!

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.