MS 189 - MỘT LÁ THƯ TÌNH TỰ GỬI CHO CHÍNH MÌNH
#NNTD_Soundio_Chualanh
Chủ đề: Lặng yên lắng nghe
Thể loại: Tản văn
Bài thi: Một lá thư tình tự gửi cho chính mình
Tác giả: Đặng Huy Tâm
Ý tưởng và ý nghĩa câu chuyện:
“Viết một bức thư tình cho chính mình”.
Giữa những bộn bề và áp lực từ công việc, giữa những giờ chạy deadline và thức khuya dài dài cùng vài lon bò húc để cho kịp tiến độ, mình gần như đã quên mất sự yêu thương dành cho bản thân. Và rồi, với lá thư tình này, mình đã biết cách lặng yên để lắng nghe chính mình.
Bài viết:
“Các tình yêu hãy tập trung. Xin hãy tôn trọng không gian của mình cũng như không gian của người khác. Xin hãy dành thời gian để viết một bức thư tình cho chính mình.”
Trên nền nhạc không lời, với những giai điệu nhẹ nhàng du dương, mình nhìn thấy các anh chị xung quanh mình đăm chiêu suy nghĩ. Và, mình cũng vậy.
“Biết viết cái gì bây giờ đây…?”
Đây là một trong những bài tập ở lớp tâm lý học xã hội, thuộc chương trình đào tạo của khoa tâm lý học hệ vừa làm vừa học của trường đại học Khoa học, Xã hội và Nhân văn TP.HCM. Bản thân mình đã tốt nghiệp và đi làm cũng được 5 năm rồi. Dù bận rộn với công việc, đau đầu với vòng xoay của cơm áo gạo tiền, mình luôn cố gắng hiện diện và có mặt đầy đủ mỗi buổi tối ở trường để tham gia lớp học.
Bởi vì, xen lẫn khối lượng kiến thức chuyên sâu về cách vận hành của tâm trí con người, các thầy cô còn đưa ra những bài tập khám phá bản thân khiến mình luôn ngạc nhiên bất ngờ mỗi lần hoàn thành xong.
Và bài tập tại lớp của buổi ngày hôm đó là một bài tập mang lại một cảm giác ấm áp đến kỳ lạ…
“Viết một bức thư tình cho chính mình, về cuộc sống trong mơ mà mình muốn. Hãy viết về cuộc sống mà mình xứng đáng có được, bằng những ngôn từ ngọt ngào nhất.”
Sau khi nghe cô đọc xong đề bài, đầu óc mình cố gắng chạy chữ. Suy nghĩ một hồi và vẫn không biết nên viết cái gì, mình ngó xung quanh thử xem các anh chị khác đã bắt đầu viết hết chưa. Lúc này, có một số anh chị đã bắt đầu tập trung viết lấy viết để rồi. Có một số anh chị khác thì vẫn còn đang suy nghĩ chưa biết viết gì như mình.
Khi thôi không bận tâm người khác đang làm gì và làm như thế nào nữa, mình quay trở lại với bản thân, bắt đầu bằng những câu hỏi:
Thế nào là cuộc sống trong mơ mà mình mong muốn có được?
Thế nào thì sẽ được gọi là cuộc sống mà mình xứng đáng có được?
Cuộc sống hiện tại của mình như thế nào? Nó không như trong mơ, không xứng đáng phải không?
Mình có xứng đáng có được một cuộc sống trong mơ không, hay là tốt hơn hết thì cứ an phận thủ thường và chấp nhận cuộc sống như hiện tại?
Nếu như mình cởi mở bản thân hơn; dám cho phép mình được vươn tới một cuộc sống mà mình hằng mong đợi; dám cho phép mình xứng đáng được sống như những gì mình muốn; nếu mình dám làm được như thế, thì cuộc sống ấy sẽ như thế nào?
Và rồi, những giai điệu không lời du dương vẫn cứ ngân nga phát ra từ những cái loa ở bốn góc phòng. Lẫn trong số các sinh viên đang hiện diện tại ngày hôm ấy, một chàng thanh niên là mình đây bắt đầu đặt bút viết:
"Thân gửi Tâm,
Mình biết trong khoảng thời gian vừa qua, bạn đã cố gắng hết sức mình rồi. Cho dẫu mọi thứ có như thế nào đi chăng nữa, bạn đã làm thật tốt rồi.
Người bạn yêu đang ở đâu đó trên đời này, và cô ấy vẫn đang ngóng chờ bạn bước tới dắt tay cô ấy để cùng đi với nhau trong những tháng ngày còn lại. Chà … khi gặp được cô ấy rồi, cả hai ừ thì vẫn sẽ có những tranh cãi, vẫn có những mối lo toan cơm áo gạo tiền như bao người đó thôi.
Nhưng mà rồi, bạn sẽ không còn cô đơn nữa. Mỗi đêm sẽ luôn có một người nằm cạnh bên bạn, nhìn bạn với ánh mắt trìu mến rồi nói "ngủ ngon nhé anh".
Ừ thì đó có thể chỉ là những ngày đầu, về sau thì hành động này có thể ít lại, nhưng cả hai vẫn luôn miệt mài nỗ lực vun vén cho mối quan hệ này.
Và rồi, đứa con gái đáng yêu dễ thương ra đời, mang lại cho bạn bao sự thay đổi, nhưng đây là một sức sống mới. Ừ thì giờ đây, thời gian cá nhân của bạn không còn nhiều nữa, nhưng mà bạn nhận ra được những niềm vui mới ở cuộc sống này.
Hạnh phúc của bạn là ước mơ được một ngày nắm lấy tay vợ và con đứng trước một khung cảnh lộng lẫy và hùng tráng của thiên nhiên. Và khi cơn gió thổi lên, gió lay khẽ động vạn vật, nó cũng làm xúc động con tim của bạn. Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy như kéo dài đến vô tận.
Và đó là hạnh phúc, những giây phút tuy ngắn mà đầy ý nghĩa như thế…"
Mình đang viết đến đây thì cô thông báo đã hết giờ, yêu cầu mọi người dừng viết lại rồi ngồi đọc, cảm nhận những gì mình vừa viết nên.
Mình muốn viết thêm thật nhiều và nhiều nữa khi mà câu chữ cứ thế mà tuôn trào ra. Nhưng mà, theo như cô nói thì không quan trọng là mình viết dài ngắn như thế nào, quan trọng là cảm xúc, cảm giác của mình khi nghiêm túc thực hiện bài tập này, khi đã viết ra và đọc lại những gì đã viết, những cảm xúc ấy nó như thế nào.
Thật kỳ lạ… Khi đọc lại những gì đã viết, bất chợt mình rơm rớm nước mắt…
"Đây là cuộc sống mà mình mong ước… Người ta có đánh giá thế nào về cuộc sống này, nó vẫn là một cuộc sống mà mình mong ước… Liệu mình có xứng đáng có được cuộc sống này hay không?"
Nếu không vì bối cảnh lớp học xung quanh đang có những anh chị sinh viên khác, nếu như mình đang ngồi trong phòng riêng ở nhà, có lẽ mình đã thoải mái tự do cho khóe mắt được đổ bớt nước ra ngoài thay vì nuốt ngược vào trong rồi. Đây là những lời lẽ ngọt ngào nhất mà mình có thể tự viết lên và dành tặng cho chính bản thân mình.
Trong phút chốc, mình chợt tự hỏi: "Cảm giác này được gọi là sự yêu thương bản thân mình hay sao?"
Và rồi, trong khi mình còn đang lâng lâng với niềm hạnh phúc tự thân tự tạo thế này, cô bắt đầu đặt ra những câu hỏi:
"Nếu đây là cuộc sống trong mơ, một cuộc sống mà các tình yêu xứng đáng có được, vậy thì các tình yêu có đang sống cuộc sống trong mơ ấy không?
Nếu không, tại sao hiện giờ cuộc sống trong mơ ấy không thành hiện thực?
Ước nguyện này của các tình yêu đến từ sự đầy đủ đang có hay là đến từ sự thiếu thốn mong muốn có được?"
Những câu hỏi này của cô đã kéo mình ra khỏi sự xúc động trong tâm hồn. Nhìn lại giấc mơ màu hồng mới vừa vẽ lên của bản thân, mình không khỏi tự vấn:
Những điều mình đã viết lên trên trang giấy trắng này, nó đến từ sự thiếu thốn ư…?
Hiện tại, mình chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường như bao người. Mình chưa kết hôn, chưa lập gia đình, chưa có con, và mình mong muốn được sống trong một cuộc sống như thế này… Tại sao vậy nhỉ? Vì mình đang thiếu thốn tình cảm ư?
Liệu có phải là vì mình đã cô đơn quá lâu nên mình muốn có một ai đó để khỏa lấp nỗi cô đơn này?
Có phải, con người ta khát khao, mong muốn có được những thứ mà bản thân họ chưa có được? Chỉ vì chưa có được thứ đó, nên mong muốn nảy sinh hòng trải nghiệm cho được cái cảm giác có đó?
Liệu rằng, đó có thật sự là nguyện ước thật sự, một nguyện ước trong lành từ tâm hay không? Hay đó chỉ là một cảm xúc nhất thời, một sự tham lam mong muốn sở hữu và chiếm đoạt?
Thành thật mà nói, mình không biết câu trả lời đối với những câu hỏi được đặt ra như thế này. Điều duy nhất mà mình có thể biết được là: sự xúc động khi đọc lá thư tình gửi cho chính mình là sự thật. Đó là những lời ngọt ngào và tuyệt vời nhất, là một món quà mà mình có thể tự tạo ra và dành cho chính bản thân mình.
Này tình yêu ơi, người đang đọc, đang nghe những dòng này ơi, cho mình được hỏi rằng: đã bao giờ tình yêu lặng yên và lắng nghe chính mình trong sự yêu thương chưa? Thay vì đi theo thói quen thông thường là cứ mãi đắm chìm vào những dòng suy nghĩ tiêu cực về bản thân, đã bao giờ tình yêu tự nói được những lời yêu thương với chính mình chưa?
Nếu chưa, vậy thì trong một không gian an toàn và không bị thứ gì quấy nhiễu, với nền nhạc không lời nhẹ nhàng du dương, tình yêu hãy lặng yên và lắng nghe con tim của mình.
Bằng những ngôn từ ngọt ngào và dịu dàng, khi đã sẵn sàng, hãy đặt bút xuống trang giấy trắng, viết ra câu trả lời cho câu hỏi này nhé.
Đâu là cuộc sống trong mơ mà mình mong muốn?
Đâu là cuộc sống mà mình xứng đáng có được?
Nguyện chúc tình yêu có thể tự tạo và trao gửi món quà ngập tràn sự yêu thương đó đến với bản thân mình. Chỉ trong hôm nay, trong bình yên, trong yêu thương, hãy cho phép mình yêu và được yêu lấy bản thân, nhé.
Add new comment