NƠI ĐÂU LÀ BÌNH YÊN
Đã qua tháng giêng mà trời còn giăng giăng cái rét. Những đóa hoa tàu bay đợi gió mang đi. Đôi khi ước lòng mình giá như cũng nhẹ tựa cánh hoa tàu bay thì hay biết mấy.
Chiều chưa kịp về mà mây đã vội che lấp ánh mặt trời. Chợt thấy đôi chân mình cũng mỏi nhừ sau một chặng đường dài. Dừng lại một chút và ngoảnh lại phía sau để kịp nhìn lại những chặng đường đã qua và đôi khi cũng thầm thán phục bản thân bởi cũng đâu nghĩ được mình lấy đâu ra niềm tin và sức mạnh để bước qua ngần ấy.

Con người ta thường dừng lại nghỉ ngơi để lấy sức đi tiếp còn bản thân mình thì dừng lại để cân nhắc có nên đi nữa hay thôi. Nghỉ một nhịp là chùn một bước nhưng nếu không thế ngộ nhỡ mù quáng bước đi thì lại càng nguy hiểm. Ngẫm thật kĩ thì chúng ta ai rồi đi trên con đường nào thì cũng chỉ về đúng mục đích là tìm sự bình yên. Chúng ta hành hạ bản thân đủ cách để bắt trái tim lên tiếng rằng nó muốn điều gì trong cuộc đời này và rồi ta lại cắm đầu lao theo tiếng gọi. Cũng có những lúc vấp ngã nhào mới nhận ra mình quá mơ hồ. Cứ thế cả cuộc đời cứ đi tìm trong vô vọng và sống đến cuối đời trong sự tiếc nuối. Liệu rằng có mấy ai tìm được chân lý để nụ cười luôn nở trong tim.
Bình yên! Nghe thôi đã thấy lòng lắng lại. Nhưng làm thế nào để một đời an yên mới là khó nghĩ. Thôi thì đừng để bản thân đi quá xa, đừng để trái tim và lý trí bị thôi thúc hay lôi kéo về một hướng nào đó. Giữ tâm trí luôn cân bằng có lẽ không được an yên như ý nhưng sẽ bớt đau thương về sau.
Cỏ
Add new comment