[RADIO TRUYỆN NGẮN #118] BẦU TRỜI MANG BÓNG HÌNH EM [PHẦN I]
📻 Truyện ngắn: BẦU TRỜI MANG BÓNG HÌNH EM [Phần I]
🖊Sáng tác: Hồ Vy
🎙Giọng đọc: Chương Dương
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
🎞️ Hình ảnh: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Định mệnh lại đâm một mũi kim sắc lạnh vào cuộc đời tôi hôm nay. Khoảnh khắc này, trên chuyến xe buýt giữa buổi chiều tan tầm, tôi đã gặp lại em.
Em vẫn xinh đẹp như thế, khuôn mặt đậm nét Á Đông, đôi mắt nâu trong vắt như nước hồ mùa thu mà tôi từng một thời say đắm. Tôi chằm chằm nhìn về phía em, thu hết tất cả cử chỉ của em vào tầm mắt như thể sợ rằng một khi xe buýt đến trạm, tôi sẽ chẳng bao giờ gặp được em lần nữa.
Tôi lần tìm trong kí ức về một ngày hè dưới sân trường đại học, nơi lần đầu nhìn thấy em đọc sách dưới ánh nắng nhạt màu của buổi chiều tà. Em như đoá hướng dương tự do tự tại với đất trời, đôi lúc thu mình lại chỉ để quanh quẩn trong thế giới của riêng em. Lúc ấy, tôi đã nghĩ, hoá ra cái hồn Việt Nam trong vẻ đẹp của em lại có thể khiến trái tim tôi rung động đến thế.
Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu có những thay đổi. Tôi luôn chọn đường vòng để đi đến thư viện, chỉ cần nó ngang qua hàng cây nơi em ngồi hóng mát. Tôi nán lại nơi giảng đường thật lâu với chiếc bụng cồn cào, miễn là ở đó có em. Một ngày, Paris bỗng trở nên diễm lệ lạ thường, chẳng rõ vì ánh dương rực rỡ ngoài kia, hay bởi nụ cười của em đã tưới lên mầm xanh hy vọng trong tôi một làn nước mát lành như thế.
Và rồi, em để lại vị trí bên cạnh mình cho tôi — khoảng trống còn thiếu dành cho một người bạn thân. Tôi thích những ngày cuối tuần rảnh rỗi, lặng thinh nhìn em ngắm mặt nước hồ yên ả như mối quan hệ chẳng thể gọi tên của chúng tôi. Tôi miệt mài lang thang trong mê cung tình bạn cùng em, dẫu cho cơn sóng thần trong tim tôi cứ chực chờ phá tan những bức tường ngăn cách ấy.
Em từng nói em yêu nước Pháp, yêu những ước mơ còn đó và sự tự do như cánh chim trời của em trên đất nước này. Tôi nửa đùa nửa thật, rằng nếu em thực sự muốn gắn bó với nơi đây, tôi sẽ mãi mãi giữ em lại bằng một tờ giấy chứng nhận kết hôn. Em yên lặng nhìn tôi hồi lâu rồi bật cười, em bảo tôi có mái tóc nâu vàng quyến rũ và màu mắt xanh lam rất đẹp, rằng tôi xứng đáng có được tất cả mọi cô gái trên đời mà tôi muốn. Thế nhưng, chỉ riêng em thì không.
“Gu của tớ là một gương mặt thuần Việt, mỗi sáng thức dậy sẽ nhìn tớ bằng đôi mắt đen rất đỗi dịu dàng!” Em cười, đoạn nhìn về xa xăm như đang cố hình dung ra bóng hình mà em mong muốn.
Tôi vờ phì cười trước câu nói của em, cảm thấy tim mình bỗng dưng xuất hiện những vết trầy xước. Tôi trống rỗng nhìn về khoảng không trước mặt, chẳng ngờ em cũng quay đi để cất giấu nỗi buồn chợt dâng trào trong khoé mắt.
Chẳng mấy chốc, mùa đông cũng đã đến. Tuyết đã phủ kín lối đi ngập tràn lá vàng trên con đường quen thuộc tiễn em về nhà. Sau khi chúng tôi tốt nghiệp đại học, em rủ tôi sang Việt Nam để tránh đi cái rét của thủ đô hoa lệ. Tôi vui mừng đồng ý, nào ngờ đó là lần cuối cùng em mượn bờ vai tôi để ru mình vào giấc ngủ chập chờn giữa những tầng mây.
Em ở đó, trên quê hương em với niềm hạnh phúc vô bờ khi được đặt chân trở lại mảnh đất thân thuộc. Dù em chọn nước Pháp cho những hoài bão, tôi vẫn cảm nhận được sự bình yên trong em khi chở tôi đằng sau chiếc xe máy cà tàng và vi vu trên những tuyến đường đông đúc. Lúc ấy, trong lòng tôi chợt dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi nghĩ về một ngày kia, sẽ ra sao nếu tình yêu vốn đã mong manh của tôi sẽ phải bỏ lại nơi này vĩnh viễn?
Rồi một hôm, thông qua mối quan hệ của người lớn trong gia đình, em đã gặp được chàng trai ấy. Dưới bầu trời âm u hiếm hoi của Sài Gòn những ngày cuối năm, trái tim em chợt hửng nắng và đáy mắt em bỗng có mặt trời. Khoảnh khắc ấy, tôi không dám mơ đôi mắt cười ấy dành cho tôi, tôi chỉ ước Paris đủ lớn trong lòng em để nó được đón em trở lại lần nữa.
Cuối cùng, tôi nhận ra niềm hy vọng của mình đã hoàn toàn vụn vỡ. Em chúc tôi bình an trên nẻo đường quay về trời Tây, còn em ở lại với tình yêu của cuộc đời mình. Tôi vẽ ra nụ cười chua chát trên môi, cầu chúc cho em hạnh phúc với người đàn ông mà em lựa chọn.
Hết Phần I
Add new comment