SỰ THẬT

Sáng tác: Lữ khách - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Hồng Nhật

#NNTD_Tanvan_60
Chủ đề: Tình cờ thôi - Năm tháng trôi

Hơn một tiếng trôi qua ngồi bất động trên băng ghế đá, mắt không rời khỏi tờ giấy được lấy ra khỏi phong bì chưa được quá nửa, bên trên có dòng chữ PHIẾU KẾT QUẢ PHÂN TÍCH ADN. Nếu như rút hết ra, sự thật sẽ được hé lộ và anh không biết sẽ phải đối diện với nó như thế nào.
     
Cuộc đời đã trải qua bao phen sóng gió, chưa một lần mỏi gối chùn chân. Thế nhưng hôm nay anh lại không đủ dũng khí để đối mặt với kết quả kia. Anh sợ! Lần đầu tiên trong cuộc đời anh run sợ, cảm giác của một con mồi đứng trước ánh mắt của kẻ săn mồi. Nó sẽ nuốt chửng tất cả những gì mà bao năm qua anh đã cố gắng từng chút một để gìn giữ và yêu thương. Anh sợ chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi, anh bỗng trở thành một kẻ tay trắng mất hết tất cả. Một tiếng trôi qua còn dài hơn cả những ngày anh từng được sống.
     
Anh thở một hơi dài, tựa người về sau rồi nhắm mắt lại. Nếu như anh không đi khám sức khoẻ để chuẩn bị có thêm thành viên thứ hai trong gia đình, anh sẽ không biết được khả năng vô sinh của mình là rất cao. Nếu đúng như những gì anh nghĩ, đó sẽ là một sự phản bội ghê gớm. Sẽ chẳng có gì cay nghiệt hơn một người mình hết mực tin tưởng lại lừa dối mình sau bao năm chung sống. Ngực trái quặn đau đến chừng không thở được.
     
Anh bỗng nhớ về cái hôm mình đứng trước lồng kính, trong đó có một hình hài bé bỏng nằm ngủ say sưa. Nước mắt anh trào ra trong niềm vui sướng tột độ. Anh thấy đôi vai mình nặng thêm nhưng cũng cảm thấy hạnh phúc hơn

Anh nhớ cái hôm con bé cất tiếng gọi "ba ba", anh vỡ oà niềm vui như là một đứa trẻ. Anh ôm cả thế giới vào lòng như sợ bị đánh mất. Con bé cứ luôn miệng cười và gọi "ba ba"

A
📷: Sưu Tầm 

Rồi cái hôm đứng trước cổng trường mầm non, anh ở phía xa nhìn con bé khóc mà không dám lại gần sợ con bé thấy. Anh cảm nhận bước chân mình thêm nặng mà trong lòng lại thấy vững chắc một niềm tin

Anh nhớ về những bữa cơm của tháng ngày hai vợ chồng vất vả: một tô canh rau cùng dĩa dưa mắm, có khi là chảo kho quẹt hay vài con khô. Dành dụm chắt chiu để có tiền lo cho con bé. Nụ cười của năm tháng ấy chưa bao giờ tắt trên những lo toan

Anh nhớ đến lần mình té ngã, người duy nhất ở bên cạnh anh lúc đó là vợ anh. Dù anh có sa cơ thất thế đến ra sao thì cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh: dịu dàng và yêu thương. Sau cơn bão giông là những ngày nắng ấm. Cây không đổ gục tự ắc sẽ vươn cành xanh tươi
     
Sự thật có nhất thiết phải biết đến cùng tận? Đôi khi những điều mắt thấy tai nghe cũng không là sự thật. Sự thật là anh đang rất hạnh phúc, có một gia đình đầm ấm, có một người hết mực yêu thương và một thiên thần vô cùng xinh xắn. Thế là đủ. Anh chợt nhận ra điều mình vừa làm thật là vô nghĩa. Nếu lừa dối anh, thì vợ anh đã không ở bên anh đến tận giờ phút này. Nếu con bé không phải con anh, thì anh vẫn là ba của con bé cho đến ngày tàn sức. 
     
Một sự thật có thể chứa nhiều uẩn khúc trong quá khứ đánh đổi cùng một tương lai tươi sáng của cả gia đình. Anh biết mình nên chọn bên nào. Anh mở mắt ra và mỉm cười. Lặng lẻ gấp đôi phong bì và bỏ nó vào thùng rác. Bước từng bước nhẹ nhàng ra khỏi cổng bệnh viện. 
     
Sự thật cuối cùng là hiện tại, là tương lai và nó không thuộc về quá khứ
Sự thật là hạnh phúc
Sự thật sẽ chính là sự thật

   Lữ khách

​👉Link bài viết trên Group Tay Đan: SỰ THẬT

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.