NGƯỜI GẶP VEN ĐƯỜNG (Kỳ 2)
KỲ 2
Thầy Năm Cô Hồn dừng lại trước phòng cậu Kỳ, cây kiếm trong tay rung lên bần bật, trời đứng gió mà râu tóc thầy như có người quạt, bay tứ tung. Cái nón đạo đang đội trên đầu cũng vèo một phát bay ra giữa ao rồi chìm nghỉm.
- Trời ơi! Cái gì vậy? Thầy làm ơn làm phước cứu thằng con tui! Tui cúng thầy nửa cái gia tài tui cũng chịu.
- Vợ chồng tui xin thầy, lạy thầy.
Ông bà Hai thấy cảnh li kì, cũng không màng người quen kẻ lạ hàng hàng lớp lớp đứng nhìn, quỳ xuống lạy thầy Năm như tế sao. Thầy nghe xong chỉ nhìn, không nói. Nhưng người đứng gần thính tai nghe được tiếng thở dài, trong bụng thầm hiểu phen này cậu Kỳ khó cứu.
Cánh cửa gỗ chạm cảnh liễu nguyệt bị đẩy ra, căn phòng mọi khi vẫn thường có người lui kẻ tới, không ai thấy sự lạ kì gì lúc này lại như bị người đặt thêm bên trong một tảng nước đá, hàn khí âm u phả ra khiến người ta không rét mà run. Mấy thằng làm công cho nhà ông bà Hai lúc nãy còn hiếu kì đứng trên, lúc này không ai nói ai câu nào đều lui hết về sau, cách xa cửa phòng mấy thước.
Thầy Năm sắc mặt nghiêm trọng, cầm kiếm đi vào bên trong, kiếm thất tinh trong tay thầy rung bần bật, ông bà Hai nín thở theo sát phía sau. Càng đi về hướng giường ngủ rung động trên thân kiếm càng mãnh liệt, đến nỗi hai tay thầy Năm đều tấy đỏ, nổi gân xanh. Còn cách giường ba thước thì chỉ đỏ đứt tung, tiền xu rơi xuống đất loảng xoảng, thầy Năm loạng choạng bước thêm mấy bước thì phun ra một họng máu, nằm lăn ra đất co giật như tôm nhảy.

Ông bà Hai sợ quá, chạy vội ra ngoài sân kêu mấy đệ tử của thầy vô trong cứu người. Ba người nhìn nhau, lấy ra một tờ giấy bùa màu vàng vẽ ngoằn ngoèo dán lên trán mình rồi chạy vội vào trong, một lát sau thầy Năm được khiên ra ngoài, lúc này đã xụi lơ như chết rồi. Cánh cửa phòng cậu Kỳ cũng tự dưng đóng sầm một cái làm ai nấy xanh lét mặt mày.
Ba người đệ tử của thầy Năm lấy ra một lọ nước mà họ gọi là nước phép để cho thầy uống, nửa giờ sau thầy tỉnh, ngồi bật dậy, trong mắt chỉ còn thấy con ngươi, vô thần nhìn chằm chằm vợ chồng ông Hai. Hồi lâu mới mở miệng nói chuyện, vậy mà lại là giọng cô gái trẻ.
- Ông này không có làm lại tui đâu, ông bà tốt nhất đừng có tìm việc, đừng để chết cả nhà.
- Cô… Cô là ai? Có thù oán gì với nhà tui?
Bà Hai khóc không ra nước mắt, sợ hãi nắm chặt vạt áo chồng.
- Là ai? Là ai mà bà không nhớ? Cái người năm xưa bị ông Hai chiếm đoạt đem về làm bé, sau này bị bà siết cổ chết rồi chôn trong vườn cao su đó.
“Thầy Năm” ngửa cổ lên trời ha ha cười lớn, ông bà Hai tái mặt nhìn nhau, chuyện năm xưa rõ ràng chỉ có hai người rành rẽ, lúc này lại như khô mắm bị đem ra phơi cho bàn dân thiên hạ bàn ra tán vào. Việc này mà điều tra ra thì cả cái gia tài đều phải dốc vào tay quan tỉnh.
Ông Hai cố nén sợ hãi, tiến lên một bước hùng hổ quát:
- Cô… Cô đừng có nói bậy.
- Nói bậy hay không thì ông bà tự biết.
- Cô Ba… Hồi xưa chắc cô hiểu lầm tụi tui, mà dù có thù oán gì đi nữa thì trả thù tui, chứ đừng làm hại thằng Kỳ, nó có biết gì đâu… Cô Ba, tui xin cô, cô muốn lấy thì lấy mạng tui đi cô Ba…
Bà Hai khóc ròng, quỳ xuống trước mặt “thầy Năm” vái như bửa củi.
“Thầy Năm” thấy bà Hai quỳ lạy thì che miệng cười, những người làm lâu năm ngó thấy, thầm nói với nhau là “cái điệu cười vừa e thẹn vừa ngại ngùng hệt như cái cách cô Ba cười hồi mới về ở cho nhà ông Hai” – vậy chuyện mà “cô” nói, xem ra cũng là thiệt rồi.
- Bà nhớ hồi xưa trước khi tui chết tui nói cái gì không? Nhất định khiến ông bà đoạn tử tuyệt tôn.
“Thầy Năm” nói dứt câu thì lại phun ra búng máu, mềm oặt người ngã xuống. Mấy phút sau lại tỉnh dậy, ngồi dựa lưng vào gốc cây thở hồng hộc như chó chạy giữ đồng, một hồi bắt đầu lấy hơi lên như sắp chết tới nơi. Đám đệ tử xúm lại, lấy ra kiếm gỗ của mình bắt đầu xoay xoay múa múa xung quanh gốc cây, lại chờ thêm nửa tiếng, thầy Năm Cô Hồn mới lôi được hồn vía trở về.

Thầy đưa cái ống tay áo màu vàng đen quẹt quẹt mấy cái trên miệng, lau vội mấy vết máu, ánh mắt nhìn vợ chồng ông bà Hai vừa như tức giận vừa như thương cảm.
- Cổ nói, cổ chết oan. Cha làm thì con chịu.
- Bậy bạ! Tui xưa nay cái phẩm hạnh làm sao vùng này ai cũng biết, làm gì…
- Thầy ơi, thầy kệ ổng, thầy cứu con của con đi thầy, tội lỗi của con, của con hết, cứu được thằng Kỳ, cái gì con cũng chịu.
Bà Hai khóc lóc tới thương tâm, nước mắt nước mũi tèm lem quỳ bò trên đất. Thầy Năm thấy cảnh này cũng mủi lòng hết sức, nhưng cũng đành lực bất tòng tâm.
- Cổ nói… Cổ có bầu rồi. Trễ rồi. Giờ không bắt đi cũng không được. Nhưng nể tình… cậu Kỳ, nên chỉ cần sau này hai người cho cải táng mộ cổ chung với cậu Kỳ, khói nhang thờ phụng thì cổ cũng không trả oán trả thù gì ông bà. Chuyện này như vậy là coi như xong.
Thầy Năm Cô Hồn nói xong đứng dậy lết thết rời đi, tóc tai rũ rượi, quần áo lấm bẩn còn đâu vẻ tiên phong đạo cốt lúc ban đầu.
(Còn tiếp)
____________________
Add new comment