[RADIO #249] KHÔNG PHẢI VẾT THƯƠNG NÀO CŨNG CÓ THỂ TỰ LÀNH
📻Tản văn: KHÔNG PHẢI VẾT THƯƠNG CŨNG CÓ THỂ TỰ LÀNH
🖊Sáng tác: Lưu Ly
🎙Giọng đọc: Liên Tịch
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Bạn có đang thật sự ổn không! Ngay lúc này, ngay khi bạn vừa đọc xong dòng chữ này…
Nếu bạn vẫn đang suy nghĩ để tìm câu trả lời, thì có lẽ bạn không thật sự ổn đâu.
Bạn đang gặp chuyện gì à! Liệu có ai biết là bạn đang đau lòng, đang tuyệt vọng, đang muốn được biến tan như chưa từng tồn tại không?
Có vẻ là chẳng một ai cả, phải không.
Thế giới của người lớn quả thật rất mệt mỏi và cô đơn nhỉ, càng tệ hơn khi chúng ta là những người lớn thuộc tuýp người nhạy cảm.
Chúng ta luôn chọn cách giữ lại, thay vì sẽ nói ra hết những chuyện không vui.
Chúng ta luôn tỏ ra mình ổn, mình không buồn, không đau lòng về những điều ấy.
Chúng ta cứ tỏ ra mình mạnh mẽ, rằng mình chẳng cần ai bên cạnh. Nhưng sự thật thì lại hoàn toàn ngược lại… Khó hiểu thật đấy!
Sao ta lại nói rằng mình ổn, khi trong lòng mình thì đang giãy sóng.
Sao ta lại tỏ ra bất cần, lại đẩy những người mình yêu thương ra thật xa. Để rồi khi họ thật sự rời đi thì ta lại ân hận, lại ôm vào lòng một vết thương.
Mệt thì cứ nói, đau thì cứ khóc, yêu thì phải mở lòng ra để đón nhận chứ… Sao ta cứ mãi im lặng, mãi chịu đựng, cứ mãi trốn tránh những yêu thương.
Có những ngày bạn mệt mỏi lắm nhỉ, một mình chịu đựng mọi chuyện mà. Chẳng chia sẻ với một ai, chẳng than vãn lấy một câu, bảo sao không mệt được chứ.
Thật ra, tôi hiểu vì sao bạn làm như vậy.
Là vì bạn sợ câu chuyện của mình sẽ làm phiền người khác. Bạn không muốn để người khác rơi vào những tiêu cực của bản thân, vì bạn biết rõ sự tiêu cực nhiều lúc như là một mê cung chẳng có lối thoát.
Bạn, không muốn ai nhìn thấy những vết thương của mình. Vì những vết thương đó nếu chỉ một mình bạn biết thì bạn sẽ chịu được. Nhưng nếu lỡ có ai đó xuýt xoa về vết thương mà bạn đang mang, thì bạn sợ rằng mình sẽ òa khóc như một đứa trẻ... Phải không?
Nên bạn đã nghĩ, cứ một mình im lặng, một mình chịu đựng sẽ tốt hơn.
Nhưng thật ra không tốt, không ổn một xíu nào! Vì sao tôi biết à, vì tôi cũng đã từng hoặc vẫn đang là một con người như vậy.
Tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác, hiểu sự đau thương ấy. Tôi không muốn bạn sẽ trở thành một người lúc nào cũng cảm thấy đau lòng, lúc nào cũng có cảm giác mình đang lạc lõng giữa một thế giới rộn vang tiếng cười.
Tôi thật sự không muốn bạn trải qua những điều này.
Bạn biết không!
Tôi đã lỡ chọn cho mình một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, chọn là tôi sẽ luôn tỏ ra mình ổn cho dù có chuyện gì xảy ra đi chẳng nữa. Và sau những ngày tháng dài, trong lòng tôi đã dần hiện hữu một khoảng trống, một cảm giác cô độc đến lạ. Dù cho xung quanh tôi là những câu chuyện rộn rã, gương mặt ai trông cũng thật hạnh phúc, những tiếng cười nói không ngừng.
Nhưng trong thế giới của riêng tôi lại là cả một không gian tĩnh mịch, chẳng có lấy nổi một tia sáng yếu ớt. Thế giới ấy chỉ có tiếng khóc của bản thân mình, có đôi lần tôi gục ngã. Tôi đã cố khóc thật to thật to với mong đợi là sẽ có ai đó nghe thấy, đến bên mà dỗ dành tôi… Nhưng chẳng có một ai cả, chẳng có ai nghe thấy tiếng khóc của tôi, chẳng có ai nhận ra tôi đang gục ngã.
Tôi đã từng trách sao xã hội này, sao những người ở quanh tôi lại thờ ơ, lại vô tâm với tôi như vậy. Nhưng khi nhìn lại thì mới thấy, tất cả là tại tôi.
Tại tôi đã giấu đi những nỗi đau, những giọt nước mắt của mình. Tại tôi luôn và chỉ cho phép mọi người nhìn thấy những nụ cười của mình.
Ai đó đã từng nói với tôi rằng:
“Bạn sẽ không thể chữa lành vết thương, nếu bạn cứ giả vờ là mình không đau.”
Đúng vậy! Họ đã nói rất đúng. Tôi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng, giả vờ mình ổn, giả vờ mình không đau thì những vết thương sẽ tự biến mất. Nhưng làm gì có chuyện đó!
Vết thương chỉ lành lại và biến mất khi bạn biết cách chăm sóc và chữa trị cho chúng. Nếu không thể tự mình chữa trị những vết thương, thì xin bạn nói ra để những người xung quanh, những yêu thương bạn có thể giúp bạn chữa lành vết thương ấy.
Dù là vết thương trên da thịt hay là vết thương trong tâm hồn thì cũng cần được chăm sóc và chữa trị. Đừng im lặng, đừng để bất cứ một vết thương nào có cơ hội mang bạn đi.
Điều cuối cùng mà tôi muốn nhắn đến bạn.
“Kìm nén cảm xúc, một mình gồng gánh chịu đựng mọi chuyện, không bao giờ khiến ta trở nên mạnh mẽ hơn. Nó chỉ khiến con người của ta trở nên chai sạn, vô cảm với bản thân, với cuộc sống này hơn mà thôi.”
Lưu Ly
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: KHÔNG PHẢI VẾT THƯƠNG NÀO CŨNG CÓ THỂ TỰ LÀNH
Add new comment